|
|

Anh
Chị Em thân mến,
Nhân dịp Ngày Thế Giới Truyền Giáo, tôi kêu gọi toàn thể Dân Chúa – các
giám mục, các linh mục, nam nữ tu sĩ và anh chị em giáo dân cùng nhau
suy tư về tính chất cấp bách và tầm quan trọng của hoạt động truyền giáo
trong thời đại chúng ta. Ngày nay vẫn tiếp tục vang vọng lời kêu gọi
mang tính hoàn vũ và tha thiết của Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh trước khi
Ngài được cất lên trời: “Vậy anh em hăy đi và làm cho muôn dân trở
thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa
Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đă truyền cho anh em.”
và Ngài thêm “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
(Mt 28,19-20) Trong nghĩa vụ truyền giáo cấp thiết này chúng ta được
trợ lực và đồng hành bởi xác tín rằng Ngài, chủ mùa gặt, luôn ở với
chúng ta và không ngừng hướng dẫn dân Người. Chúa Kitô là nguồn mạch bất
tận của sứ mạng truyền giáo trong Giáo Hội. Năm nay, một biến cố khác
khơi dậy trong chúng ta dấn thân truyền giáo mới: đó là kỷ niệm 50 năm
Thông Điệp Fidei Donum (Hồng Ân Đức Tin – 21/4/1957) do Tôi Tớ Chúa là
Đức Piô XII ban hành để đề cao và khích lệ sự cộng tác chung giữa các
Giáo Hội địa phương trong nghĩa vụ truyền giáo giữa các dân nước.
“Tất cả mọi Giáo Hội địa phương cho Toàn Thế Giới” là chủ đề được
chọn cho Chúa Nhật Thế Giới Truyền Giáo năm nay. Đây là lời mời gọi các
Giáo Hội địa phương cùng nhau tái khám phá tính chất cấp thiết của việc
tái khởi động hoạt động truyền giáo đứng trước vô số những thách đố
nghiêm trọng trong thời đại chúng ta. Chắc chắn là điều kiện sống của
nhân loại đă thay đổi; và trong những thập niên gần đây một nỗ lực to
lớn đă được thực hiện để truyền bá Tin Mừng, đặc biệt là sau Công Đồng
Chung Vatican II. Dù thế, vẫn c̣n nhiều điều phải làm để đáp lại lời mời
gọi truyền giáo mà Chúa không ngừng đưa ra đối với mọi Kitô hữu đă nhận
lănh phép Rửa Tội. Ngài tiếp tục mời gọi trước hết là những Giáo Hội “kỳ
cựu”, trong quá khứ đă cung ứng cả các phương tiện vật chất lẫn con số
đều đặn các linh mục, tu sĩ và anh chị em giáo dân cho sứ mạng truyền
giáo, làm gia tăng sự hợp tác hiệu quả giữa các cộng đoàn Kitô Giáo. Sự
hợp tác này đă sinh ra nhiều thành quả tông đồ phong phú cho cả Giáo Hội
trong những miền truyền giáo, lẫn những thực tại giáo hội mà từ đó các
vị thừa sai đă được sai đi. Đứng trước sự lan tràn của nền văn hóa thế
tục, ngày càng xâm nhập các xă hội tây phương, thêm vào đó có cuộc khủng
hoảng gia đ́nh, sự giảm sút ơn gọi và hàng giáo sĩ ngày càng cao tuổi,
các Giáo Hội Kitô kỳ cựu có nguy cơ khép kín, co cụm vào chính ḿnh,
hướng nh́n về tương lai với niềm hy vọng bị thu hẹp và giảm bớt nỗ lực
truyền giáo. Nhưng chính đây là lúc phải tỏ ra tin tưởng, cởi mở đối với
Chúa Quan Pḥng, Đấng không bao giờ bỏ rơi dân Ngài, và với quyền năng
của Chúa Thánh Linh, Ngài hướng dẫn dân Chúa tiến tới sự chu toàn ư định
cứu độ ngàn đời của Ngài.
Các Giáo Hội mới được truyền giáo cũng được Vị Mục Tử Nhân Lành mời gọi
dâng hiến chính ḿnh cách quảng đại cho sứ mạng truyền giáo muôn dân. Dù
họ gặp không ít khó khăn và trở ngại trong sự phát triển của ḿnh, những
cộng đoàn này vẫn tiếp tục tăng trưởng. May mắn là một số cộng đoàn đó
đă có những con đông đảo các linh mục và những người được thánh hiến, dù
nhu cầu địa phương cũng cần, nhưng nhiều người trong số họ, đă được sai
đi những nơi khác để thi hành các hoạt động mục vụ và các sứ vụ tông đồ
ngay cả tại các miền đất của các Giáo Hội kỳ cựu. Và như thế, chúng ta
thấy được một sự “trao đổi hồng ân” được Chúa quan pḥng, đang triển nở
những ơn ích cho toàn nhiệm thể Chúa Kitô. Tôi hy vọng chân thành rằng
sự hợp tác truyền giáo sẽ được tăng cường hơn nữa, đẩy mạnh hơn nữa tiềm
năng và ḷng nhiệt thành của mỗi giáo hội. Tôi hy vọng rằng Chúa Nhật
Truyền Giáo Thế Giới sẽ giúp gieo trong ḷng tất cả những cộng đoàn Công
Giáo và từng cá nhân các tín hữu ư thức mạnh mẽ hơn về bản chất hoàn vũ
của lời mời gọi của Chúa Kitô truyền bá Nước Ngài tới những góc trời xa
xăm của thế giới. “Giáo Hội về bản chất là truyền giáo”, Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II đă viết như trên trong Thông Điệp Redemptoris
Missio (Sứ vụ Đấng Cứu Thế - 07/12/1990) v́ lệnh truyền của Chúa Kitô
không phải điều chi là khách quan hay ngoại tại, nhưng chạm đến chính
trung tâm của Giáo Hội. Điều đó dẫn đến việc Giáo Hội hoàn vũ và mỗi cá
nhân được sai đến cùng muôn dân nước. Để “ḷng nhiệt thành truyền
giáo này được triển nở trong dân chúng của chính quốc gia ḿnh”,
thật là thích hợp khi các Giáo Hội trẻ trung “chia sẻ sớm hết sức có
thể trong sứ mạng truyền giáo hoàn vũ của Giáo Hội. Chính các Giáo Hội
này cần gởi các thừa sai đi công bố Tin Mừng cho toàn thế giới, ngay cả
dù họ đang gặp phải t́nh trạng thiếu hụt hàng giáo sĩ” (số 62).
50 năm sau lời kêu gọi lịch sử của vị tiền nhiệm của tôi là Đức Piô XII
trong Thông Điệp Hồng Ân Đức Tin cho sự hợp tác giữa các Giáo Hội địa
phương trong sứ vụ truyền giáo, tôi muốn khẳng định rằng việc công bố
Tin Mừng vẫn giữ nguyên tính chất cấp bách và thời sự. Trong Thông Điệp
Sứ vụ Đấng Cứu Thế được đề cập ở trên, về phần ḿnh, Đức Thánh Cha Gioan
Phaolô II đă nói: “Sứ vụ truyền giáo của Giáo Hội rộng lớn hơn ‘sự
hiệp thông giữa các giáo hội’; nó cần phải hướng đến không những là việc
trợ giúp nỗ lực tái truyền giảng Tin Mừng nhưng phải chủ yếu là dành cho
các hoạt động truyền giáo như thế” (64). Do đó, các nỗ lực truyền
giáo, như đă được lặp lại nhiều lần, vẫn là sứ vụ đầu tiên mà Giáo Hội
mắc nợ với nhân loại ngày nay, đó là định hướng và phúc âm hóa những đổi
thay về văn hóa, xă hội, và luân lư để ban ơn cứu độ của Chúa Kitô cho
những người nam nữ của thời đại chúng ta ngày nay đang bị lăng nhục, và
áp bức trong nhiều miền khác nhau của thế giới v́ t́nh trạng nghèo đói
đang lan tràn như một dịch bệnh, cùng với bạo lực cũng như việc phủ nhận
có hệ thống các nhân quyền.
Giáo Hội không thể giản lược sứ vụ truyền giáo hoàn vũ này; đó là một
bổn phận. V́ Chúa Kitô đă tín thác sứ mệnh truyền giáo này đầu tiên cho
thánh Phêrô và các Thánh Tông Đồ, sứ mệnh này đặt nặng trên vai trước
hết là những người Kế Vị Thánh Phêrô, người mà Chúa Quan Pḥng đă chọn
làm nền tảng hữu h́nh cho sự hiệp nhất của Giáo Hội, sau đó là các Đức
Giám Mục, những người chịu trách nhiệm trong việc truyền bá Tin Mừng
trong tư cách là những thành viên của Hội Đồng Giám Mục, và là những mục
tử của các Giáo Hội cụ thể (x Sứ Vụ Đấng Cứu Thế, 63). Do đó, tôi thúc
giục tất cả các Giáo Hội địa phương, những người Chúa đă chọn để giao
phó coi sóc đoàn chiên duy nhất của Ngài, hăy chia sẻ những cố gắng công
bố và truyền bá Tin Mừng. Đây là ư định mà 50 năm trước đây đă dẫn đưa
vị Tôi Tớ Chúa Đức Piô XII đến quyết định cổ vũ cho sự hợp tác truyền
giáo hầu thích nghi hơn với những nhu cầu của thời đại. Đặc biệt trong
viễn kiến truyền giáo, ngài đă kêu gọi Giáo Hội và các cộng đoàn của các
Giáo Hội kỳ cựu hăy gởi các linh mục đến trợ giúp các Giáo Hội tân lập.
Qua đó, ngài thành lập một “cơ quan thừa sai” lấy từ những chữ
đầu trong Thông Điệp mang tên Fidei Donum. Ngài viết: “Khi chúng ta
hướng ư nghĩ đến, một bên là con số cơ man những con cái chúng ta, những
người chia sẻ hồng ân đức tin, đặc biệt nơi những quốc gia đă trở thành
Kitô Giáo; và một bên là những đám đông bất tận những người vẫn c̣n phải
trông chờ ơn cứu độ được loan truyền cho họ, ḷng chúng tôi đầy tràn một
ước muốn mănh liệt khích lệ anh em hết lần này đến lần khác, hỡi các
Hiền Huynh Đáng Kính, hăy nâng đỡ với nhiệt t́nh chí nguyện thánh thiện
là đem Giáo Hội của Chúa đến cho toàn thế giới”. Và ngài nói thêm
“Xin cho những lời cổ vũ này của chúng tôi dậy lên một nhiệt tâm tông đồ
truyền giáo nơi các linh mục và qua họ đốt lên ngọn lửa nhiệt thành
trong ḷng các tín hữu” (Hồng Ân Đức Tin số 4).
Chúng ta cám tạ Chúa v́ những thành quả phong phú của sự hợp tác truyền
giáo này tại Phi Châu và tại nhiều miền khác trên thế giới. Đông đảo các
linh mục, đă rời quê hương bản quán của ḿnh, và đă đặt nhiệt t́nh tông
đồ của ḿnh trong việc giúp các cộng đoàn, một số chỉ mới được thành
lập, trong các khu vực nghèo đói và c̣n đang phát triển. Trong số các vị
đă có không ít những vị tử đạo, những người đă kết hiệp chứng tá bằng
lời nói và sự tận tụy tông đồ với sự hy sinh chính mạng sống ḿnh. Chúng
ta cũng không thể quên không nhắc đến các nam nữ tu sĩ và anh chị em
giáo dân truyền giáo đă sát cánh với các linh mục để rao truyền Tin Mừng
đến tận cùng trái đất. Xin cho Chúa Nhật Thế Giới Truyền Giáo này là một
cơ hội để nhớ đến trong lời cầu nguyện của chúng ta tất cả những anh chị
em trong đức tin này của chúng ta và tất cả những ai đang tiếp tục hoạt
động trong cánh đồng truyền giáo mênh mông. Chúng ta hăy cầu xin Thiên
Chúa gia tăng ở mọi nơi những ơn gọi mới, và ư thức truyền giáo sâu xa
hơn trong các tín hữu Công Giáo. Thật ra, mỗi cộng đoàn Công Giáo về bản
chất là một cộng đoàn truyền giáo và chính can đảm truyền giáo là thước
đo t́nh yêu của người tín hữu với Chúa của họ. Chúng ta có thể nói rằng
với mỗi tín hữu Công Giáo không chỉ đơn giản là vấn đề hợp tác với các
hoạt động truyền giáo, nhưng hơn thế là nhận thức rằng chính họ cũng
phải là những nhà truyền giáo, cả họ cũng phải chia sẻ trách nhiệm đối
với các hoạt động truyền giáo của Giáo Hội. Trách nhiệm được chia sẻ này
nghĩa là sự hiệp thông giữa các cộng đoàn phải được tăng cường và sự trợ
giúp lẫn nhau phải được gia tăng cả về phương diện nhân sự (các linh
mục, tu sĩ và giáo dân truyền giáo) lẫn các phương tiện cần thiết cho
việc truyền giáo ngày nay.
Anh Chị Em thân mến,
Sứ mệnh truyền giáo mà Chúa Kitô đă trao phó cho các thánh Tông Đồ thực
sự liên quan đến tất cả chúng ta. Xin cho Chúa Nhật Truyền Giáo này do
đó là một cơ hội để gia tăng trong nhận thức và trong sự cùng nhau hoạch
định cho những sáng kiến thích hợp về linh đạo và đào tạo nhằm nuôi
dưỡng sự hợp tác giữa các Giáo Hội địa phương và đào tạo nên nhiều nhà
truyền giáo để truyền bá Tin Mừng trong thời đại chúng ta. Tuy nhiên,
chúng ta đừng quên rằng sự đóng góp chủ yếu và ưu tiên nhất cho hoạt
động truyền giáo mà chúng ta được mời gọi là lời cầu nguyện. “Lúa
chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít. Vậy anh em hăy xin chủ gặt sai thợ ra
gặt lúa về”. (Lc 10:2) 50 năm trước đây, Đức Thánh Cha Piô XII đă
viết “Các Hiền Huynh đáng kính hăy dâng lên lời cầu nguyện sốt sắng
ngày một nhiều hơn lên Thiên Chúa. Đừng ngưng suy nghĩ sâu xa đến nhiều
dân tộc đang gặp cơ man những nguy hiểm thật sự về thiêng liêng: những
người lang thang quá xa khỏi chân lư cũng như những ai đang cần đến
những phương tiện để bền đỗ đến cùng” (Hồng Ân Đức Tin số 55). Và
ngài đă kêu gọi dâng các Thánh Lễ cho việc Truyền Giáo khi nhận xét rằng
“Điều này xứng hợp với những lời cầu nguyện của Chúa chúng ta, Đấng
yêu thương Giáo Hội của Ngài và muốn cho Giáo Hội thăng tiến và mở rộng
biên cương trên toàn thế giới” (ibid.52).
Anh Chị Em thân mến,
Tôi cũng nhắc lại lời mời gọi thời sự hơn bao giờ này. Xin cho lời cầu
được đồng thanh dâng lên Chúa “Lạy Cha chúng con ở trên trời”,
vươn tới mọi cộng đồng để cho nước Cha được trị đến. Tôi hiệu triệu đặc
biệt trẻ em và thanh niên hăy sẵn sàng hơn bao giờ cho hoạt động truyền
giáo quảng đại. Tôi hướng đến những người đau yếu và đau khổ, xin hăy
nghĩ đến sự hợp tác nhiệm mầu và thiết yếu với kỳ công cứu chuộc. Tôi
kêu gọi những người sống đời thánh hiến, đặc biệt các ḍng kín, hăy
nhiệt thành cầu nguyện cho sứ vụ truyền giáo. Xin cho những nỗ lực về
phía các tín hữu giăng mắc trên toàn Giáo Hội một mạng lưới cầu nguyện
để nâng đỡ truyền giáo. Cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đă đồng hành
với những khởi đầu của Giáo Hội bằng sự chăm sóc từ mẫu hướng dẫn bước
đi chúng ta trong thời đại này và xin cho chúng ta một lễ Hiện Xuống mới
trong yêu thương. Xin Mẹ giúp chúng ta nhận thức rằng tất cả chúng ta là
những nhà truyền giáo, tất cả được Chúa sai đi để làm chứng nhân cho
Ngài mọi lúc trong đời ta. Với những Hồng Ân Đức Tin là các linh mục, tu
sĩ nam nữ và anh chị em giáo dân thừa sai truyền giáo trên tiền tuyến
rao giảng Tin Mừng và tất cả những ai cách này cách khác đang giúp công
bố Tin Mừng, tôi bảo đảm với anh chị em lời cầu nguyện hàng ngày của tôi
trong khi tôi ưu ái ban Phép Lành Ṭa Thánh cho anh chị em.
Từ Vatican, 27 Tháng 5 năm 2007, Lễ Trọng Kính Chúa Thánh Thần Hiện
Xuống J.B. Đặng Minh An dịch |
|