|
Khiêm Nhường và Hiền Hậu |
||
|
Khiêm nhường được định nghĩa là khiêm tốn trong đối xử, không giành cái hay cho ḿnh mà nhường cho người khác. Khiêm nhường là biết từ bỏ địa vị cao trọng của ḿnh để ḥa nhập với người khác hầu có thể nâng họ lên cùng một địa vị với ḿnh. Khiêm nhường c̣n là nhận biết giá trị thật sự của ḿnh để học tập nơi người hiểu biết hơn ḿnh. Hiền lành là kết quả của ḷng khiêm nhường. Đức Khiêm nhường Khiêm nhường trở thành đức là một tính quan trọng cho người làm lớn, bởi con người càng làm lớn càng lấy khiêm nhường mà đối xử với người khác. Trong xă hội đua tranh t́m kiếm ảnh hưởng, con người thật khó sống vơi đức tính khiêm nhường. Những cuộc đua tới những chức vụ tuy ngoài miệng vẫn thưa “dù con không xứng đáng”, thế nhưng trong ḷng đă bao năm âm thầm đua tranh giành lấy chức vụ ấy. Khộng phải chỉ v́ của cải mà là tầm ảnh hưởng trên nhiều người khác trong chức vụ của ḿnh. Các tông đồ xưa theo Chúa cũng v́ những cái danh dự thế quyền ấy bỏ mọi sự đi theo Chúa, hy vọng chỗ nhất chỗ nh́. Khiêm nhường là bài học của Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ theo đường lối riêng biệt, kẻ theo Chúa có thể vẫn âm thầm theo đuổi danh dự của chức vụ, thế nhưng Chúa lại là Đấng thanh tẩy con người trong những chức vụ ấy: “Người làm lớn phải trở nên người phục vụ”, “người làm lớn là người chịu hiến thân v́ anh chị em của ḿnh” không những Chúa chỉ dạy lư thuyết mà Ngài c̣n dạy cho họ thực hành: “Anh em hăy ra đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, chữa lành kẻ đau bệnh, xua đuổi ma quỷ” hoặc cụ thể hơn “Chính anh em hăy cho họ ăn”. Không những dạy Chúa c̣n làm gương cho các tông đồ: Chúa rao giảng chữa lành hầu như không có thời gian để ăn để nghỉ, đến nỗi người ta bảo “Ngài mất trí”, không những chỉ dành hết thời gian cho người khác mà Chúa c̣n hy sinh tính mạng ḿnh v́ người khác. Cuộc thanh luyện các tông đồ trong bài học khiêm nhường này là: Chúa vẫn chọn gọi gọi họ vào chức vụ, sau đó Ngài để cho các sự kiện trong nhiều hoàn cảnh dạy họ sống khiêm nhường. Chúng ta thấy, Chúa c̣n phải chịu bắt bớ, sỉ nhục, đánh đ̣n, vác thập giá, chịu đóng đinh như kẻ tử tội, th́ môn đệ cũng sẽ chẳng khác ǵ Thầy. Thế nên, chúng ta sẽ thấy rằng người không có ḷng khiêm nhường sẽ không thể nào gánh chịu nổi những khốn khó trong cuộc đời chức vụ của ḿnh. Thật có lư khi Chúa nói: “Hăy học với Ta v́ Ta có ḷng khiêm nhường”. Không có ḷng khiêm nhường trong chức vụ của ḿnh là đón vào nơi ḿnh những gánh nặng, khó nhọc, không lối thoát. Pascal nhận xét: ““Người ta chỉ thực sự vĩ đại khi hạ ḿnh quỳ xuống.”
Hiền hậu: Thánh Toma định nghĩa: “Hiền lành là một nhân đức đ̣i hỏi một tâm hồn cao thượng, nghĩa là người có nhân đức này coi thường hết những ǵ người ta nói hay làm cho họ. Nếu họ gặp những người đê tiện đối xử bằng lời nói xấu hay bằng việc làm tâm hồn của họ vẫn b́nh an”. Hiền lành là hoa trái của Khiêm nhường, người hiền lành đầy ḷng yêu mến, “Đức mến th́ nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không t́m tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.7 Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả (1Cor 13, 4 – 7). Người hiền lành được bảo đảm: Phúc thay ai hiền lành, v́ họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. (Mt 5, 4) Sống hiền lành là kết quả của ḷng đầy khiêm nhường. Khiêm nhường và hiền lành là bài học gắn liền với nhau, khiêm nhường là gốc rễ hiền lành là hoa trái. Có thể sánh ví nkhiêm nhường và hiền lành như biểu tượng nước: Nước luôn tỏ ra mềm mỏng, dịu dàng, tránh va chạm và xô xát. Cho dù nước có bị tấn công thô bạo, nước cũng không hề kháng cự bao giờ. Khi người ta dùng búa tạ đập vào khối đá rắn chắc, đá dùng sự cứng rắn của ḿnh để kháng cự lại nên bị vỡ tan. Khi người ta dùng búa tạ giáng vào nước, nước dùng sự mềm mại dịu hiền của ḿnh đối lại, thế là nước không hề bị sứt mẻ hư hao, c̣n búa th́ bị ch́m lĩm xuống tận đáy bùn! Nước luôn luôn t́m chỗ rốt hết, t́m chỗ thấp mà chảy xuống, chẳng bao giờ muốn leo cao, nên nước luôn được bảo toàn. Tuy mềm mại và luôn t́m chỗ thấp hèn như thế, nhưng nước lại có sức mạnh phi thường. Khi có một đám cháy rừng bộc phát thiêu rụi hàng ngàn mẫu rừng nguyên sinh và trong khi bao nhiêu nỗ lực của con người với những phương tiện hiện đại nhất không tài nào dập tắt được, th́ người ta chỉ c̣n biết cầu …. mưa! Khi mưa trút xuống hàng tỉ mét khối nước th́ thần hỏa mới chịu bó tay và rừng xanh mới có thể phục hồi. Nước tuy mềm mại dịu dàng nhưng có thể bào ṃn đá cứng. Nước tuy không cánh nhưng có thể bay tới mây trời; nước không có mũi dùi mũi khoan nhưng có thể thấm nhập đến tầng sâu nhất trong ḷng đất. Nước đi đến đâu th́ đem lại sự sống dồi dào cho nơi đó. Như thế, nước tuy thấp kém, mềm mỏng, dịu hiền nhưng lại có sức mạnh vô song.
Chúa Giêsu đầy Thánh Thần nên nơi Người phát sinh những hoa trái Thánh Thần. Học với Ngài là học với Chúa Thánh Thần để phát sinh hoa trái: “bác ái, hoan lạc, b́nh an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín,23 hiền hoà, tiết độ”(Gl 5, 22 – 23) L.m Giuse Hoàng Kim Toan
|
||