T́nh Yêu Dựa Trên Tha Thứ

 

 

Giữa t́nh yêu và tha thứ luôn có mối liên hệ với nhau mật thiết. T́nh yêu tuyệt đối là t́nh yêu tha thứ tất cả. Tha thứ là biểu lộ của t́nh yêu, chính v́ thế tha thứ là một cần thiết để t́nh yêu tồn tại.

Theo Thánh phaolô, “Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1Cor 13, 7),  tại sao tha thứ lại quan trọng đến vậy khi Thánh Phaolô đặt lên hàng đầu trong đức mến.

Tha thứ mang lại b́nh an nội tâm. Người tha  thứ sẵn sàng tha thứ là người không nuôi ón hận, giận hờn ǵ trong tâm khảm của ḿnh. Gạt mọi phiền muộn là để tâm hồn không bị xáo động bởi những ư nghĩ nuôi giận. Người sẵn sàng tha thứ thường không chờ đợi nơi người mắc lỗi với ḿnh lời xin lỗi. Chờ đợi như thế khiến ḷng vẫn bất an v́ ḿnh chưa sẵn ḷng tha thứ. Tha thứ trước cả những lời xin lỗi là t́nh yêu đi bước trước mà Thiên Chúa thực hiện nơi con người: "Hăy đến đây, ta cùng nhau tranh luận! Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông”  (Is 1, 18). Tha thứ là quà tặng ban sẵn cho người khác, nên Chúa Giêsu cũng nói với Phêrô: “Tha thứ đến bảy mươi lần bảy”  (Mt 18, 35). Mang sẵn ḷng tha thứ nên cuộc sống sẽ bao dung hơn, vị tha hơn và chính ḿnh là người hưởng hiệu quả đầu tiên của việc tha thứ.

Tha thứ là một hành vi thông cảm. Con người vốn dĩ là một con người đầy yếu đuối bất toàn, thông cảm với sự bất toàn của người khác là cùng biết chấp nhận thiếu sót nơi chính ḿnh. Con người tự bản chất là yếu đuối dễ dàng gây xung đột với người khác, như từ ngữ Việt Nam chỉ ra “chung đụng”, có chung là có đụng. Mỗi khi đụng độ là mỗi khi tự nhận ra nơi ḿnh những yếu kém, chính v́ ḿnh yếu kém nên mới có đụng, nên nhận ra yếu đuối của ḿnh cũng là một điều cần thiết để có tấm ḷng bao dung. Sống là cần có một bao dung thông cảm, con người thông cảm với nhau mới dễ dàng giúp nhau nên hoàn thiện, bởi con người luôn sống với người khác, không ai là một ốc đảo. Chính v́ thế, Thánh Phaolô mời gọi đức mến đón nhận tất cả, chịu đựng tất cả. T́nh yêu biểu lộ trong việc tha thứ là t́nh yêu cho đi chính ḿnh.

Tha thứ là một hành vi hy sinh.  Trong t́nh yêu bao giờ cũng có hy sinh. Hy sinh tự nó là một hành vi tiêu hủy cái tôi của ḿnh. Cái tôi càng lớn tính hy sinh càng ít. Chết đi cho người ḿnh yêu là chết đi cái tôi trong ḿnh để sống cho người khác. Nơi Chúa Giêsu khi mang thân phận con người Ngài cũng đă sống mầu nhiệm tự hủy ấy qua việc: “Con tự thánh hiến Con, để họ cũng được hiến thánh trong chân lư” (Ga 17, 19). Hy sinh bản thân không dừng lại ở sức chịu đựng, nhẫn nại mà hướng tới hành vi thánh hiến. Chấp nhận cuộc đời ḿnh để trở thành hiến lễ cho t́nh yêu. Không có chiều kích mở ra trong thánh hiến, con người sẽ không thể hy sinh, điều này con người được nhận lấy từ hy sinh của bố mẹ một cách cụ thể từ khi mang thai đến khi chết đi. Bố mẹ luôn hy sinh để mong con trở nên con người tốt hơn, đó là động lực của hy sinh. Trong tha thứ cũng vậy, hy sinh chết đi cho cái tôi của ḿnh để t́nh yêu trở nên nguồn sống cho người được thứ tha.

Cần có thứ tha để được tha thứ. Ai trong chúng ta cũng mắc nợ với nhau, là những người mang nợ những món nợ khó trả. Trong Kinh Lạy cha, Chúa Giêsu dạy cầu xin: “tha nợ chúng con như chúng con tha cho kẻ có nợ với chúng con”. Món nợ mà chúng ta mang là nợ cả một sự sống đời đời mà Chúa Giêsu đă đổ máu để chuộc lỗi chúng ta. Như vậy lời Kinh lạy Cha là một cầu xin thiết thực, v́ cần cầu xin mới có thể tha nợ cho người khác một cách không giới hạn. Rất khó để tha thứ cho người khác v́ trong tội lỗi của chúng ta, con người thường bị d́m sâu trong tội lỗi của ḿnh. Tha thứ là dịp vươn lên thắng lấn át tội lỗi, để ra khỏi tội lỗi mà sống trong ân t́nh.

Lạy Chúa! Ḥa b́nh chỉ xây dựng thiết thực trên tha thứ, khi chúng con chưa thể cải thiện được nhiều về t́nh trạng hỗn loạn bởi chiến tranh, hận thù. Xin cho chúng con biết sống điều cơ bản mà mỗi người chúng con có thể là tha thứ cho nhau, để ít ra môi trường sống nhỏ hẹp của chúng con dễ sống hơn, yêu thương hơn.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan