BÔNG HỒNG DÂNG CHA.
| Bây giờ đă là mùa xuân. Tôi muốn ở lại nhà đêm nay để đón giao thừa cùng với gia đ́nh người em và những đứa cháu, sau nhiều năm tháng kể từ ngày cha mất. Những cây hoa trong vườn của cha đă nở. Tôi nghiêng ḿnh ra cửa sổ, mường tượng ra bóng cha đang c̣ng lưng tỉa bớt lá, những chiếc lá rời cành, lặng lẽ như dấu chân người đă ra đi. |
|
Thấm thoát trôi nhanh, đă một năm rồi, từ mùa Xuân trươc tới mùa Xuân nay, vườn cây vắng bóng cha. Cây có vẻ buồn hơn, nên cũng ít hẳn hoa đi. Cha không c̣n nữa, cây và hoa cũng buồn theo. Vườn xưa vẫn thế, vắng người chiều hôm mà như thiếu điều ǵ đó lớn lao lắm. Khung cảnh đêm nay, Xuân cũng Xuân, nhưng chẳng bằng Xuân nọ, những chậu hoa xinh xắn, nở đượm sắc hoa, những bông cúc trắng, bông Hồng đỏ, Mồng Gà, Thược Dược.
Đă lâu lắm rồi, tôi cũng không nhớ rơ hoa đă nở từ hôm nào, chỉ nhớ một lần về thăm cha, thấy cha đang cặm cụi ngoài vườn, nâng khẽ từng chậu hoa nhỏ, khuôn mặt già nua của cha bừng lên niềm vui rạng rỡ. Tôi muốn chạy ra ôm lấy chân cha như những ngày thơ bé, nghiêng đầu ṿi vĩnh" Cho con một bông Hồng nhỏ nghen cha, Cho con một bông Hồng nhỏ nghen cha". Hôm qua bông Hồng hé nở, cha đă gửi cho tôi bó hoa thắm tươi để cắm trên bàn thờ Đức Mẹ. Tôi đă khấn nguyện với Mẹ cho cha tôi thât nhiều, giữ ǵn người trong tuổi già sức yếu.
Nhiều lúc, nhớ về cha, ḷng tôi không khỏi những nôn nao về những ngày thơ, chạy nhảy bên cha, hái từng đoá hoa, rồi lẩm nhẩm bài tính chia: "cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho em, cánh này cho con." Bài tính chia thưở ấy, ngày mỗi ngày cứ ít dần đi, mẹ mất trước, rồi cha cũng không c̣n, anh em ở riêng, mỗi người mỗi ngă, chỉ c̣n đứa út ở lại nhà, chăm sóc khu vườn thay cha.
Tôi nghe mùi hương thoảng qua mũi ḿnh, nhớ lại giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cha. Tôi bước ra vườn, đạp trên cỏ đẫm sương, nhớ lại dấu chân cha ngày xưa, cũng ṃn lối này, mỗi chiều mỗi sớm, những v́ sao đang nhấp nháy. Tôi nghe gió lao xao, như đang kể th́ thầm chuyện : "ngày xưa có cha, c̣n mẹ...", bỗng dưng lại muốn rơi nước mắt, thấy cổ họng ḿnh như muốn nghẹn lại. Kỷ niệm ấu thơ cứ tuôn đầy trong trí nhớ, nghĩ về cha, thương về mẹ, gọi tên từng anh em, không biết có c̣n nhớ bài tính chia thưở nào: "cánh này cho ai, cánh này cho ai?".
Những buổi sáng mùa Xuân, trời đẹp và ấm. Dường như trong gió lúc nào cũng ngai ngái mùi tươi non của cỏ của hoa, lan tỏa từ vườn hoa trong khuôn viên Nhà Thờ. Những lúc sau giờ kinh Sáng, ngồi tựa đầu bên cửa sổ, nghe cây cối ŕ rào như tiếng ai đang th́ thầm ngoài hiên, miên man, nao nao đến da diết, nhớ từng giọng nói của cha, của mẹ, của anh của chị. Nhớ lắm, Xuân rồi xuân lại qua, để lại những kỷ niệm buồn vui nhợt nhạt, đôi khi mạnh mẽ. Và ai nhớ, ai quên những ngày ḿnh đă đi qua, những con đường, từng cánh hoa, dường như cha vẫn nhớ, gửi cho tôi từng bó hoa, rồi tôi lại nhớ bài tính chia năm nào: "cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho em, cánh này cho con."
Tôi nhớ măi những mùa Xuân năm ấy, những mùa Xuân cha c̣n trẻ. Bàn tay cha rắn chắc, xốc tôi trên vai, những ngày nghỉ tết tôi được trở về nhà, công kênh tôi đi khắp xóm, đến khoe từng nhà" đứa con tôi đi tu, được về thăm nhà". Ngày ấy, không biết cha thương tôi, v́ tôi giống cha hay v́ mới mười tuổi đầu, tập tễnh đi tu, hay v́ tất cả. Mỗi lần đứng gần cha, tôi muốn nhón chân lên, để cao bằng cha, rồi ngồi lên chân cha nói cha bước đi. Mỗi lần đi Nhà Thờ, theo thông lệ của cha xứ, những người đi tu về nghỉ, tham dự Thánh Lễ phải ngồi chỗ riêng, tôi không thích thế, nài nỉ xin cha vào xin cha xứ cho tôi đi lễ ngồi cạnh bên cha, và cứ mỗi lần đi Nhà Thờ, nằm hay ngồi vào ḷng cha, nghe và nh́n miệng cha đọc kinh, ḷng tôi cũng đủ sung sướng, có lẽ Chúa cũng chẳng ở đâu xa. Cũng v́ cái tật đó, tôi hay bị chọc ghẹo, nhưng có sao đâu, mỗi năm chỉ vài tháng được ở nhà với cha, với mẹ thôi.
H́nh như tuổi đời cứ lớn, mỗi lần về thăm gia đ́nh, cũng ít đi những lần được lăn vào ḷng cha, đ̣i nghe chuyện cổ tích. Bởi cha cứ nói, lớn rồi, đi tu phải nghiêm trang...bao nhiêu điều cha dạy, cha khuyên, tuổi thơ của tôi đă vụt qua. Hôm nọ, sau rất nhiều năm ra trường rồi làm Linh Mục, phụ trách một Giáo Xứ, nhân một buổi chiều về nhà thăm cha, tôi len lén nh́n cha từ cửa sổ, cha không thấy tôi, cũng là mùa Xuân, nhưng cha đă già đi nhiều, nhất là từ sau ngày mẹ mất, rồi những căn bệnh của cha vừa làm tóc cha rụng bớt, bạc trắng. Có lẽ, bây giờ tôi khỏi nhón chân lên để cao bằng cha, tôi mỗi ngày lớn lên, cha cứ mỗi ngày thu lại, chiếc lưng năm nào c̣n cơng tôi trên vai, giờ đây kḥm xuống, như thể không c̣n đỡ nổi thân thể của cha. Với bàn tay run run, cha vẫn ân cần từng chậu hoa, tỉa từng chiếc lá. Những chiếc lá ĺa cành, gợi lên trong tôi, một ngày cha rụng xuống: "chiếc này cho ai, chiếc này cho ai", chợt nước mắt tôi mặn trên bờ môi.
Rồi ngày ấy đă đến, cha bỏ lại khu vườn, lần từ biệt này là măi măi. Nước mắt vẫn chảy mỗi lần nh́n lại vườn xưa. Cha không sống đủ đời, cho tôi cuộc sống với vườn hoa muôn sắc. Rồi những đứa cháu trở lại phiên khúc ngày xưa: "cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho em, cánh này cho con."
Vẫn là một chiều, nhưng là một chiều cuối năm tôi trở về nhà cũ, tiếng con chim ǵ kêu ngẩn ngơ trong một tàn cây nhiều lá. Vẫn là nỗi nhớ, ḷng đau nhoi nhói, thương đến vô cùng từng đoá hồng trắng của cha, dù rằng các cháu bây giờ, trồng thêm thật nhiều hoa. Nhặt lên cánh hoa vừa mới rơi rụng, mân mê, bồi hồi, nhớ nhớ thương thương, ngày mai tôi đi lên Nghĩa Trang để dâng Lễ cầu nguyện, tôi sẽ đến mộ cha để cắm một cành hoa hồng trắng, cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho em, rồi bao mộ nữa, lần lượt để chia. Những bài tính chia buồn trong cuộc đời mà mỗi người sẽ chia.
Tôi vẫn biết rằng, dù ngày mai có đi tận chân trời góc bể, tôi vẫn có cha, có mẹ ở trong ḷng. Mỗi dịp đi viếng mộ, tôi sẽ đem theo bông hồng màu trắng, để sống lại những ngày thơ bé, để tập lại một bài toán chia trên từng ngôi mộ: "cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho em, và cánh này c̣n lại ai sẽ cho con."
joshkimt