Ư
NGHĨA CUỘC ĐỜI LÀ DÂNG TẶNG
Vẫn
biết đời người thường ngắn
ngủi, cái thoáng chốc của một thời tuổi
trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái
mộng ước hiện tại êm đềm. Bước
vào thực tế con người như chơi vơi
biết t́m đâu nguồn cội. T́m sao ra ư nghĩa
của lộ tŕnh đến rồi đi. Đôi lúc, tưởng
như có một ḿnh đơn độc giữa cuộc
đời tuôn chảy, để rồi có khi:” Ta
muốn giăng tay giữa trời mà hét” như muốn
nhắc nhở muôn người có ta hiện diện.
Cô
đơn và trống vắng nhiều khi chính” sóng không
hiểu nổi ḿnh, sóng t́m ra tận bể”. Cuộc phiêu
lưu vùng thoát ấy, chính là ta đi t́m anh em, tiêu
diệt nơi ḿnh những ích kỷ nhỏ nhen hằng ngày,
tận diệt trong tim tôi mọi biển lận tầm thường.
Quanh
ta, ḍng đời vẫn tuôn chảy. Cây vẫn cho hoa
kết trái, con người vẫn đến rồi đi
để lại cho đời chút ơn.
“Đoàn tàu đi qua để lại sóng.
Đoàn người đi qua để lại
tiếng
Con người đi qua để lại bóng”(Văn
Cao)
Qui
luật muôn đời:
Không
có ǵ trên ḍng đời này là vô nghĩa, không cho con người
một ư nghĩa.
1/
Cây cho trái đơm hoa.
Một
định luật vô h́nh Thiên Chúa đă bài trí cho
mỗi thọ tạo. Cây th́ cho trái đơm hoa, mùa nào
thức ấy, muôn vị muôn màu: sắc đỏ
của táo, vị ngọt của cam, hương thơm
của nhăn, ẩn sân trong mỗi vị là chất
chứa ước vọng dâng hiến cho người
sự ưa thích. Từ những cánh hoa trong ngày Valentine,
con người đă dùng nó để tặng cho nhau
nhiều nhất: hồng đỏ dành cho t́nh yêu nồng
cháy, hồng nụ biểu hiện t́nh yêu buổi đầu
e ấp, hoa tím biểu hiện t́nh yêu thầm kín,
Pensế tượng trưng ḷng thủy chung Forget me not tượng
trưng cho t́nh yêu bất tử, loài hoa đồng
nội biểu hiện cho t́nh yêu đơn sơ thật
thà. Những điều ấy minh chứng cho thấy, con
người vượt trên mọi thọ tạo, có
quyền mặc cho chúng một ư nghĩa. Với bông cúc
trắng ân nghĩa một hoài nhớ:” Cánh này cho cha, cánh
này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho
em.” Mỗi cánh mang một nỗi nhớ mênh mang.
Hoa
trái có đó rồi lại mất đó, như cũng
muốn nhắn nhủ con người” Ai nhớ ai quên
những ngày ḿnh đă đi qua, những con đường
rộn tiếng chân xưa, những con người bao ngày
qua gặp gỡ.” Như những chiếc lá ĺa cành
về gốc, con người lần lượt ra đi.
Chiếc lá này cho ai… và chiếc lá này cho ai.
Theo
quy luật ấy, đời sống trở nên ư nghĩa
khi con người biết trao tặng cho nó một ư nghĩa.
Như cánh hoa chỉ là cánh hoa kinh tế khi con người
mua bán nó, cánh hoa có giá trị một t́nh yêu khi con người
trao tặng cho nhau. Cánh hoa trở nên ư nghĩa khi con người
cho nó một ư nghĩa, như bông hồng tặng cha mang
ư nghĩa của ḷng hiếu kính, cánh hồng tặng
mẹ mang ư nghĩa hiếu nghĩa, cành hồng tặng
nhau mang ư nghĩa t́nh bạn, trong đó gói ghém t́nh yêu.
2/
Con người đến rồi đi:
Có
người nói rằng” cuộc đời giống như
một quán trọ mà kẻ lữ hành chỉ ghé qua
một đêm trước khi về chốn vĩnh
hằng.” Thân phận con người tựa như loài ve
sầu tháng hạ, ẩn ḿnh sau bao tháng năm là sâu
chợt hóa kiếp thành ve, vừa đủ thời gian
cất lên vài tiếng bi ca vĩnh biệt trần thế.
Con
người giống vậy mà cũng khác vậy, bởi
v́ con người vừa mang tính chất trần thế
vừa mang tính chất thiên linh, vừa mang tính hữu
hạn vừa mang tính vĩnh cửu, do đó cũng
biết rằng:” Sự sống bắt đầu cùng
với sự chết”. Bởi yêu cuộc đời nên
cũng yêu sự chết. V́ biết rằng chết là
từ bỏ thân xác hay hư nát này để mặc
lấy thân xác thần thiêng, gieo trong hư hoại để
sống lại trong bất hoại. Từ bỏ chính ḿnh
để gặp lại chính ḿnh, từ
bỏ ích kỷ, đam mê bất chính chứ nào
từ bỏ sự sống.
Biết
cái chết của ḿnh nên con người cũng biết
sống cho ra sống. không giống như anh thợ chài âu
sầu nhài lưới mà quên mất vụ chài. Cũng
vậy không ai đứng chờ cuộc sống nhưng là
sống để đón chờ sự sống. Như người
thợ chài quăng lưới vào cuộc sống, mẻ
lưới thu được có cả báu vật cùng
bất trắc.
Niềm vui và nỗi buồn là cặp song đối
luôn đi với nhau trong cuộc đời. Không v́
sợ nỗi buồn mà từ chối niềm vui, cũng
không v́ sợ niềm vui mà từ chối nỗi buồn.
Nhưng v́ yêu cuộc đớ, v́ yêu sự sống mà
chấp nhận cả niềm vui lẫn nỗi buồn, lăn
lộn với bao trăn trở để rồi
được biết cuộc đời là “Tặng
vật Người ban vô biên vô tận, nhưng để
đón xin, tôi chỉ có hai bàn tay nhỏ bé vô cùng.
Thời gian lớp lớp đi qua Người vẫn chưa
ngừng đổ rót, song ḷng tôi th́ hăy c̣n vơi.
Với
t́nh yêu của Thầy Giêsu, hăy quăng lưới vào
cuộc đớ. Đó là kinh nghiệm của Phêrô.
3.
Những ǵ c̣n lại.
Công
việc của mỗi người, sẽ được
phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, ngày của Chúa
sẽ cho thấy công việc đó, v́ ngày ấy tỏ
rạng trong lửa, chính lửa này sẽ thử công
việc mỗi người. (ICOR3,13)
Mỗi
người chúng ta sẽ được lượng giá công
việc chúng ta đă làm trong t́nh yêu. Bài ca đức
mến là chỉ nam cho cuộc xét xử đó.
Đức
mến th́ nhẫn
nhục, hiền hậu, không ghen tương, không
tữ đắc không
vênh vang, không làm điều bất chính, không t́m tư
lợi không nóng giận, không nuôi hận thù, không
mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy
điều chân thật. Đứ c mến tha thứ
tất cả, tin tưởng tất cả chịu
đựng tất cả. (ICor 13,4)
Giữa
cuộc đời ta sẽ chọn lựa luôn măi, không có
cuộc lựa chọn nào một lần thay cho tất
cả. Mỗi ngày ta tự nhắc ḷng ḿnh chọn
lại, chính Chúa để nhờ Người d́u dắt
ta từ hư ra thực, từ tối tăm đến ánh
sáng, từ cơi tử ra cơi bất tử. Sự cách
biệt giữa chân lư và sai lầm, giữa sự
chết và sự sống không phải là vô biên sao? Ay
thế mà ta có thể vượt qua sự vô biên ấy,
trong Đấng tự biểu lộ cho ta. Chính ở trong
tâm hồn mỗi người phép lạ ấy xảy ra,
nếu ta biết thinh lặng để nghe tiếng nói
của Người. Trong thinh lặng đó con người
hữu hạn của ta gặp gỡ Đấng vô
hạn mà ḷng ḿnh mong ước.
“Hoa
trái của thinh lặng là cầu nguyện
Hoa
trái của cầu nguyện là đức tin
Hoa
trái của đứ tin là t́nh yêu
Hoa
trái của t́nh yêu là phục vụ” (Mẹ Têrêsa)
Gặp
gỡ chính
Chúa sẽ gặp chính ḿnh, như Thánh Augustin đă
cầu nguyện: “Xin cho con biết Chúa cho con biết
con”. Biết ḿnh là một việc quan trọng, và
cần thiết, biết được chính ḿnh là
tội nhân, chấp nhận những lỗi lầm của
ḿnh để vinh quang Thiên Chúa được tỏ
hiện qua yếu đuối của ta. Bởi đó ta
sẽ không ngần ngại nguyện xin: “Cha hỡi, hăy
quét sạch trong con mọi tội lỗi, v́ trong tội
con đứng về phe hữu hạn, chống lại t́nh
yêu của Cha”. Đó là cuộc chiến bại của tâm
kinh trước những dục vọng thấp kém của
bản ngă. Tội lỗi là sự đánh bóng tâm lư, nó
che đậy sự cao cả của con người, làm
lệch lạc trong ta h́nh ảnh của Thiên Chúa. Trong
tội lỗi, ta mong t́m lạc thú, chẳng v́ lạc thú
thật sự hấp dẫn, nhưng v́ chính cái khát
vọng của ta bị ảnh hưởng, bởi
những giả tạo của nền văn hóa hưởng
thụ, tha hoá chính con người của ta bằng chính
phim ảnh sách báo không lành mạnh.
“Xin
cho con ánh sáng chân lư của Cha,
để giải thoát con khỏi mê lầm trần
thế”. Phúc thay ain khao khát nên người công chính v́
họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa ḷng. (Mt
5,6)
Ư
NGHĨA CUỘC ĐỜI
1.
Trong Đức Kitô
ta t́m được ư nghĩa đời ḿnh.
Câu
hỏi muôn thuở của con người, con người
từ đâu đến và sẽ đi đâu? Con người
là ai? Nhiều câu trả lời đă và đang đưa
ra nhiều quan niệm vê` chính ḿnh, đôi khi trái ngược
nhau và trái ngược
nhau.
Thánh
Kinh dạy rằng : con người được tạo
dựng theo h́nh ảnh Thiên Chúa, có khả năng nhận
biết và yêu mến Đấng dựng ḿnh, được
Ngài đặt làm chủ mọi thọ tạo, trên trái
để cai trị và sự dụng chúng mà ca ngợi Thiên
Chúa. V́ “Con người là chi để
Người nhớ đến, thế nhân là ǵ để
Người phải bận tâm”. (Tv8,5). Thiên Chúa tạo
dựng con người có nam có nữ (St1,27). Sự liên
kết giữa họ tạo nên một cộng
đoàn đầu tiên, con người được
tạo dựng cho nhau
và v́ nhau, con người từ đó không ai là
một ốc đảo.
Tội
lỗi đă đi vào trong thế gian, con người
đă đánh đổi vinh quang Thiên Chúa để
lấy điều hư mất. Con
người bị chia rẽ ngay chính trong nội tâm
của ḿnh: “Điều muốn làm tôi đă không làm, tôi
làm những điều tôi không muốn” (Rm7,19). Ai sẽ
cứu tôi khỏi thân xác hay chết này.(Rm7,24). Dưới
ánh sáng của Thiên Chúa thiên chức cao cả của con
người và nỗi thống khổ của con người
mà con người t́m thấy ư nghĩa sâu xa của chúng.
Con
người được tạo dựng có hồn có xác.
Thân xác con người là tổng hợp những yếu
tố vật chất, nhờ đo vật chất cũng
được kêu gọi tôn vinh Thiên Chúa qua con người.
Chính v́ đó con người không được khinh
rẻ thân xác của ḿnh. thân xác của con người là
bản ca tán dương Thiên Chúa. thân xác ấy sẽ
sống lại trong ngày sau hết. Tuy nhiên do mang thương
tích tội lỗi, con người cảm nghiệm nơi
chính ḿnh sự nổi loạn của thân xác. Vậy chính
phẩm giá con người đ̣i hỏi con
người ca tụng Thiên Chúa
nơi thân xác của ḿnh chứ không để thân
xác ấy nô lệ cho tội lỗi. Phẩm giá con người
làm cho con người vượt trên mọi thọ
tạo, phẩm giá ấy bao gồm:
Phẩm
giá của tŕ tuệ, chân
lư và hiểu biết, phẩm giá này đ̣i hỏi
chúng ta phát triển khả năng lư trí nà Thiên Chúa đă
ban cho chúng ta tùy theo mỗi người. khi chân thành đi
t́m kiếm những ǵ là chân thiện mĩ, với
tất cả nỗ lực của một ư chí không
mệt mỏi, chúng ta đang xây dựng thế giới thành
một nơi thực thi công bằng, bác ái, yêu thương,
nơi đáng sống của con người.
Phẩm
giá của lương tâm, quen phạm tội sẽ đẩy
lương tâm vào chỗ mù quáng.
Sự
cao cả của tự do : tự do là một món quà cao quư
mà Thiên Chúa ban cho con người. Con người có
thể từ chối Thiên Chúa, và Thiên Chúa chấp
nhận để con người phán đoán Thiên Chúa.
lịch sử đă cho thấy sự phán đoán này
của con người, trong khi con người trách “
nếu Thiên Chúa là t́nh yêu tại sao lại có nhiều
sự ác đến thế trên thế giới?”. T́nh yêu
Thiên Chúa có thể bị con người xét xử và
sự thực đă xảy ra, chính con người đă
nhân danh tự do của ḿnh, lợi dụng quyền hành và
âm mưu hèn nhát để ra án tử h́nh thập giá cho
Thiên Chúa trong Đức Kitô. Phải chăng sự lên án
này đă chẳng vạch trần sự thật
của lịch sử con người, sự thật
về thời đại chúng ta đó sao? Thiên Chúa có
thể tự bào chữa, về lịch sử đầy
đau khổ của loài người, bằng cách nào khác
ngoài cách đặt thập giá của Đức Kitô
vào trung tâm điểm của lịch sử loài người.
Nỗi
Sợ Hôm Nay ; Vô
Danh
Người
trẻ hôm nay tiếp cận
với nền khoa học tiến bộ về
nhiều mặt, thuận lợi cũng có nà bất
lợi cũng không thiếu.
Gia
đ́nh đứng trước nguy cơ đổ vỡ,
tương quan
giữa cha mẹ, cha mẹ với con cái, anh chị
em với nhau, đang có nhiều nguy cơ bất đồng.
Nhiều gia đ́nh tan vỡ thiếu hạnh phúc. Mỗi
người trong gia đ́nh không c̣n cảm thấy đó
là mái ấm nữa, họ bị đẩy ra khỏi chính
ngôi nhà của ḿnh. lạc lơng giữa ḍng đời
họ không c̣n nhận ra ḿnh là ai nữa, nỗi sợ vô
danh ám ảnh họ đến độ thúc đẩy
họ vào con đường trụy lạc hay có khi đẩy
họ vào những hành động điên rồ “không thành
người cũng thành qủy”.
Một
thế giới đa quốc gia, đa quốc tịch do
nghề nghiệp nay đây mai đó, họ không thuộc
một cộng đồng nào, ư thức dân tộc nói lên
là phản ảnh của nỗi sợ vô danh đó.
Tục
hóa và duy vật chủ nghĩa cũng là một trong
những yếu tố dẫn con người đến
chỗ không c̣n nhận ra chính ḿnh là ai nữa. Mất hướng
trong k,hi hưởng thụ và đánh mất luôn cả chính
ḿnh.
Một
thế giới đa tiếng nói, con người không c̣n
biết tin vào ai nữa. Giá trị của tiếng nói
bị nghi ngờ, làm cho con người đủ hoang mang
không c̣n đủ phân biệt và lựa chọn
đúng sai. Ví dụ chưa bao giờ các giáo phái phát
triển nhiều như hiện nay.
3.Đức
Kitô Câu Trả Lời Cho Mọi Thời Và Mọi Người
“Anh
em đừng sợ”. Đó là điều cần
thiết cho con người hôm nay củng cố niềm tin
của ḿnh vào “Đấng nắm trong tay Ngài vận
mệnh của thế giới đang biến đổi này,
Đấng cầm trong tay ch́a khóa của sự chết và
của âm phủ. Đấng là pha và là Ômêga, của
lịch sử côn người. tin rằng Đấng
ấy là t́nh yêu. T́nh yêu làm người ở giữa nhân
loại, t́nh yêu chịu đóng đinh trên thập giá và
sống lại. Ngài là đấng mà chúng ta tin tưởng
trọn vẹn khi bảo chúng ta “Đừng sợ”. ân
sủng của Ngài đă dự bị cho chúng ta mọi
khả năng thoát ra khỏi tội lỗi. Thế
giới có rất nhiều bằng chứng t́nh yêu này, qua
những con người ngày hôm nay vẫn đứng
vững chống trả lại những cám dỗ chung quanh
đang đợi chờ. Chấp nhận những đ̣i
hỏi của Tin Mừng là đảm nhận lấy
tất cả các chiều kích bản tính con người,
nhận ra trong đó vẻ đẹp của con người
là h́nh ảnh Thiên Chúa, và đồng thời cũng
đón nhận thân phận yếu
đuối của ḿnh để vinh quang Thiên Chúa
được thể hiện : điều con người
không làm được th́ Thiên Chúa có thể làm
được.