Chân lư và t́nh yêu

 

 

T́nh yêu và chân lư là một. Gandhi đă sống chân lư ấy bằng cả cuộc đời đấu tranh bất bạo động của ḿnh. Trong hồi kư, ông viết: “Chân lư giống như một cây to lớn, anh càng chăm bón nó, nó càng cho nhiều hoa trái. Trong gốc rễ của chân lư, càng đào sâu nó, càng có nhiều tài nguyên”, lấy t́nh thương để tưới cho cây chân lư, hoa trái sẽ là những vị ngọt, cuộc đời của ông thể hiện điều ấy, vị ngọt lại mua bằng nhiều khổ đau của người sống theo chân lư.

Ông sinh ngày 2 tháng 10 năm 1869 tại thành phố Porbandar trên bán đảo Kathiawar bên bờ biển phía Tây Ấn Độ. Một người sinh ra để đem t́nh thương tưới mát cây chân lư, một vị thánh nhân đă sống và đă chết cho đấu tranh bất bạo động.

Gandhi không phải là nhà chính trị, ông là người luật sư, tốt nghiệp Luật tại Anh và được ghi danh vào danh sách luật sư Tối Cao Pháp Viện của Anh cấp năm 1891. Trở về nước hành nghề luật sư, một vị luật sư không đánh gục đối phương bằng lư lẽ, mà bằng chân lư và cố gắng đi đến ḥa giải. Trong vụ án tại Nam Phi, ông đă dàn xếp cho hai bên không sát hại nhau, mỗi bên nhượng bước một ít và đi đến thân quen với nhau. Trong một vụ án buôn lậu lớn của một doanh nhân, vị luật sư đă thành thật khai báo mọi việc buôn lậu cho ṭa án để đổi lấy lương tâm trong sạch cho nhà doanh nghiệp và bản án cuối cùng là đền bù gấp hai những lợi nhuận từ hàng lậu mà nhà doanh nghiệp không bị bắt. Thành công đối với ông luôn dùng bằng phương pháp t́nh yêu và chân lư. T́nh yêu tưới vào chân lư và chân lư trổ sinh t́nh yêu.

Tại Nam Phi, ông trở thành luật sư không công cho những người nghèo. Ông quan niệm, đấu tranh cho chân lư không cần được trả công v́ chính đó là lẽ sống của t́nh yêu. T́nh yêu không phải một sớm một chiều làm nảy nở được chân lư. Cần có thời gian thực hiện t́nh yêu và t́nh yêu chín mùi làm trổ sinh chân lư. Bí quyết này đă hướng dẫn ông trong suốt cuộc đấu tranh bất bạo động mà chính ông đă tự huấn luyện được sau những lần vấp ngă. Một lần trong thời niên thiếu ông đă lén lút cha mẹ ăn thịt bỏ giữ chay trường theo truyền thống, lần đó ông đă ân hận biết bao v́ đă sống thiếu thành thật. Một lần khác trên chuyến xe lửa ông được nhà doanh nghiệp mua vé toa hạng nhất, ông bị người da trắng vứt xuống đường với nỗi cô đơn của người da màu. Lần khác trên chuyến xe ngựa ông bị đánh và lần này ông biết rơ hơn t́nh trạng ô nhục của những người dân đen.

Yêu bằng trái tim và bằng cả trí khôn cũng chưa đủ, c̣n cần sống với họ, đón nhận sự nghèo túng của họ. Kinh nghiệm này, Gandhi học được từ những người nông dân, những công nhân làm thuê.  Một lần đấu tranh cho các công nhân xưởng dệt, ông truyền thụ cho họ lư thuyết bất bạo động: Không dùng bạo lực trong đấu tranh, không phá hoại, không nhận tiền và cứu tế, t́m việc làm trong khi băi công, không cướp giật, không trộm cắp, sống bằng lao động chân chính, liên kết với nhau bền bỉ”. Những người công nhân đồng lọat theo ông, những ngày đầu suôn sẻ, nhưng những ngày sau tuần thứ hai, thứ ba, rời rạc hơn, bởi nguyên do chính, hơn hai ngàn người t́m việc làm chân chính để sống không phải dễ, về phía chủ cứ phớt lờ cuộc đấu tranh của thợ, cuộc đấu tranh dường như bị khựng lại. Làm ǵ cho họ, những người từng ngày vẫn cần đến lương thực. Chính Gandhi đă phải tự chọn cho ḿnh con đường khắc khổ hơn, ông bắt đầu những ngày tuyệt thực và đi thuyết phục mọi người. Cuộc đấu tranh đă đưa ông chủ lại để thương thuyết, tuy không thành công lắm nhưng cũng cho người công nhân biết việc đấu tranh không dùng súng đạn vẫn có thể thương lượng.  Việc đấu tranh cho những người tiện dân là một cuộc đấu tranh đ̣i hỏi xóa bỏ giai cấp ngay trong nội bộ Ấn Giáo. Chính Gandhi đă trở về sống với những người tiện dân, dạy cho họ sự tự tin, ḷng tôn trọng, tôn trọng chính ḿnh để người khác tôn trọng ḿnh.

Trong cuộc đấu tranh cho nền độc lập Ấn Độ, không biết bao lần trong lời kinh đẫm lệ, ông đă cầu xin thần linh cho dân tộc của ông biết liên kết và yêu thương nhau, bao nhiêu lần tuyệt thực v́ những thành phần quá khích dùng bom đạn để giải quyết ḥa b́nh. Ông đă dâng hiến cuộc đời ḿnh cách ṭan vẹn như cây nến đă cháy hết sáp để dâng bầu trời ánh sáng.

Cuộc đời của ông đă kết thúc bởi tay sát nhân điên cuồng đă bắn vào ông khi ông lên chỗ cầu nguyện, ông kịp kêu lên: “thần linh, thần linh” như lời nguyện cầu cuối cùng cho dân tộc của ông.

T́nh yêu đă tưới vào chân lư, ông đă nằm xuống và đă khắc ghi trong tim bao người t́nh yêu chân lư. Sống t́nh yêu đắp bồi cho chân lư rạng ngời, đem chân lư trồng vào t́nh yêu cho cuộc sống thêm dồi dào.

L.m Giuse HKT

Trở Về