BỤC GIẢNG VÀ BÀN THỜ TẠI GIA.

 Có bao cuộc đời có bấy nhiêu h́nh ảnh gia đ́nh trong đôi mắt con. Mỗi người một hoàn cảnh, một cách nh́n về cha, một ư nghĩ về mẹ. Nếu nói gia đ́nh, là có thể nói về ḷng bao dung, quảng đại ấy của cha lẫn mẹ. Dường như trong đôi mắt con, gia đ́nh như một giáo hội tại gia mà cha mẹ là người quản nhiệm.

Để chia sẻ, có thể đưa ra đây vài nét. Chắc chắn sẽ c̣n là nhiều, trong mỗi chữ mỗi câu, hàm chứa biết bao điều muốn nói, mà không bao giờ nói hết.

 Bục giảng tại gia.

Có bục giảng tại Nhà Thờ để kín múc suối nguồn của Lời Chúa th́ cũng có bục giảng sống Lời Chúa tại gia. Nếu có thể kể, trong ánh mắt con có thể kể giọt mồ hôi của cha, những gương lành của mẹ. Cha vất vả, những cái vất vả của lao công, của suy nghĩ, không chỉ làm sao sống, nhưng c̣n là để sống xứng đáng. Cha không kiếm tiền bằng sự lừa đảo, không kiếm tiền từ những đồng tiền hoen úa. Cha dạy con nỗ lực làm tốt sứ vụ người công dân, bởi cha thường nói, trườc khi là một Kitô hữu, con là người công dân. Với mẹ, mẹ là người dạy con sống quảng đại yêu thương, bằng chính đời sống của mẹ, trước khi con biết thực hành yêu thương với người khác.

Với tư cách là công dân của trần thế , con người có trách vụ làm cho trần thế này trở nên đáng sống, để cho con người được sống.

Bằng nỗ lực của cha và của mẹ, những bài học đầu tiên nhất của cuộc đời con người là chính  là từ nơi cha mẹ. Không ai có thể thay thế chức năng giáo dục con cái thay cho chính cha mẹ. Với trách nhiệm như thế bục giảng tại gia là chính đời sống của cha mẹ. Đời sống của cha mẹ ảnh hưởng trực tiếp trên con cái là điều không thể chối căi, những giáo dục cộng đồng sẽ là vô ích khi thiếu chức năng giáo dục của cha mẹ.

Nuôi con là một chuyện khó, dạy con nên người c̣n là một chuyện khó hơn. Trong một hoàn cảnh sống trung thực là một điều khó, th́ trách nhiệm giáo dục của cha mẹ lại càng khó hơn. Cái xấu vẫn không ngừng len lỏi vào trong môi trường gia đ́nh một cách tinh vi, từ lời nói thiếu ư tứ, cho đến những hành vi không xứng đáng  của cha của mẹ đang làm cho con cái một cách nh́n lệch lạc về một thế giới mà chúng sẽ đi vào.

Không ít những gương sáng của cha của những bà mẹ hôm nay đang dấn thân cho con cái ḿnh những bài học tốt đẹp nhất, đó không phải là những bục giảng tại gia đ́nh rất quư giá đó sao?

Thế nhưng, vẫn c̣n đó những lời cầu xin từ nơi con cái gửi đến cha mẹ ḿnh điều ước ao: “…Ba mẹ có biết không, chúng con rất cần một mái ấm gia đ́nh: hoà thuận, đầm ấm. Điều ấy giúp chúng con tự rèn luyện nghị lực, nhân cách đạo đức – ngơ hầu có thể chống lại những cạm bẫy, cách sống tha hoá… đầy dẫy ngoài xă hội. Và chúng con mong ước biết bao, được nh́n thấy ba mẹ yêu thương, sống hạnh phúc bên nhau… Ba mẹ hăy nh́n thấy những điều tốt lành mà ba mẹ đă dành cho nhau để dễ dàng tha thứ những sai sót, khuyết điểm của người kia … giúp chúng con c̣n có được niềm tin rằng t́nh người vẫn c̣n đó, vẫn luôn hiện diện giữa con người…”.

Như một lời kinh cầu đang vang lên giữa các gia đ́nh, bởi v́ có quá nhiều cái xấu đang gặm nhấm làm cho giá trị gia đ́nh kém giá. Làm sao con trẻ có thể hiểu được Lời Chúa khi thực sự cha mẹ không sống Lời Chúa ngay trong gia đ́nh. Hạnh phúc giống như chiếc ly thuỷ tinh dễ vỡ, dưới ánh sáng chiếc ly cầm trên tay lung linh sắc màu, rực rỡ, nhưng nếu chỉ vô ư buông tay đánh rớt, hạnh phúc cũng mong manh và vỡ nát dưới chân. Để Lời Chúa thành lương thực nuôi sống gia đ́nh, trước nhất vẫn là một sự đ̣i hỏi, đó chính là lương thực nuôi dưỡng t́nh yêu của cha mẹ. Không khởi đi từ đời sống, nhiều giá trị sẽ chỉ c̣n là lư thuyết, đời sống đức tin sẽ chết và niềm tin cũng mất.

“Gia đ́nh là khuôn đúc ra thế hệ mới. Khoa tâm lư cho ta biết rằng sự đúc nắn nầy xẩy ra ngay từ những năm đầu tiên của đứa trẻ. Nếu đứa trẻ cần phải nhận được các giá trị của Đức Giêsu trong những năm sớm sủa ấy th́ người ta không thể làm điều nầy bằng cách giảng Thánh Kinh cho nó được. Đứa trẻ thu nhận được các giá trị Kitô giáo bằng cách bắt chước. V́ thế, quyển Thánh Kinh sống động mà đứa trẻ hằng ngày trong gia đ́nh đọc chính là cách sống của cha mẹ. Họ phải trở nên "Lời nhập thể". Và đây thật là một trách nhiệm vĩ đại.”

 Nhiều gia đ́nh đang bỏ quên cuốn Thánh Kinh trong tủ sách là đang bỏ quên hạnh phúc thật sự của ḿnh trong ngăn tủ cuộc đời. Hăy cầm lấy và đọc, đọc để cho đời sống thấm nhuần nhiều hơn Lời của Thiên Chúa và để cho đời sống trở nên những trang Tin Mừng cho anh chị em chung quanh. Lời Chúa là Lời Hằng Sống, Lời ấy có sức mạnh vô biên làm cho thế trần được đổi thay ngay chính giữa gia đ́nh của ḿnh. Có một niềm xác tín thật sự đang được cầm trên đôi tay của nhân loại, bởi v́ Tin Mừng đă được viết bằng đời sống, bằng máu và bằng nhiều nỗ lực hy sinh, cho dù là hy sinh cả mạng sống.

Đọc thấy đời ḿnh trên trang sách Tin Mừng là cảm nghiệm thật sự của bà mẹ này, Thiên Chúa đang viết Tin Mừng của Người trên những trang sách của cuộc đời và đă viết trên những trang Thánh Kinh: “Hằng ngày bà Chang cơng đứa con trai đang bị ung thư của ḿnh tới nhà thờ dự lễ. Một bữa nọ, đứa trẻ nói với bà: "Mẹ ơi, con là Thánh Giá nhỏ của Mẹ". Bà cảm động đến rơi nước mắt và bà nói: "Đứa trẻ đó c̣n nhỏ lắm, lại gầy, nên việc cơng nó chẳng nặng nhọc ǵ. Tôi thật sự yêu Thánh Giá bé nhỏ ấy".

Khi bà can đảm vác Thánh Giá nhỏ bé đó với t́nh yêu, bà khám phá ra thánh giá đó chính là ơn cứu độ của gia đ́nh bà. Bà là một tín đồ Công Giáo rất hời hợt và không nhiệt thành cho lắm, song chính cơn bệnh của đứa con đó và chính đức tin vững mạnh của đứa con bà đă đổi mới đức tin của toàn thể gia đ́nh bà đối với Thiên Chúa.”

Lời của Thiên Chúa, Lời đă sáng tạo nên thế giới, Lời đă làm người ở giữa chúng ta, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp được Người: Hăy cầm lấy mà đọc và bất ngờ nhận ra Thiên Chúa đang đồng hành rất gần và thật gần với chúng ta.

Bàn thờ tại gia.

Có bàn thờ trong Thánh đường cũng có bàn thờ tại gia. Bàn thờ Thánh đường nơi dâng lễ vật, bàn thờ tại gia nơi h́nh thành lễ vật. Có bao hy sinh của mỗi ngày, từ những bàn ăn phục vụ sự sống đến những hy sinh của mồ hôi nước mắt nơi công xửơng, nơi chợ, nơi từng gia đ́nh . Sự âm thầm của cha, sự hy sinh của mẹ gom góp về cho những đứa con. Có kể đến những hy sinh mới thấu hiểu bàn thờ tại gia là quan trọng. Có thể nào có bàn thờ tại Thánh đường mà không có bàn thờ tại gia đ́nh được chăng. Rất là thiếu sót, bởi v́ như thế không có lễ vật để trở thành hiến vật dâng trên bàn thờ. Từ những chất liệu của trần thế hôm nay, Thiên Chúa đang làm mới lại khuôn mặt trái đất, đó là niềm xác tín khi nh́n ra những giọt mồ hôi của mẹ, sự lo âu của cha.

Đây là tâm sự của một người mẹ công giáo viết thư cho người con của chị, có lẽ c̣n hơn một chứng từ, bởi đó c̣n là một cuộc sống, một sự hy sinh, dồn hết mọi nghị lực và tâm trí dành cho những người con của chị. 

“Như bao nhiêu người mẹ khác, mẹ cũng viết về con bằng tất cả tấm ḷng.

Khi mang thai con, ba mẹ bất ngờ v́ chưa có chủ định. Từ Đà Nẵng vào Sài G̣n chỉ mới một năm, ở nhà thuê và cuộc sống c̣n nhiều khó khăn. Tuy vậy, mẹ cũng thật sự hoan hỉ – một sinh linh đang ngự trong ḷng, gắn liền với máu thịt của mẹ. Trong mẹ, một t́nh cảm thiêng liêng dâng trào không ngôn từ nào kể xiết! Chị Tina con lên sáu, mẹ mong con là con trai! Mẹ mơ về con – mơ về đứa con trai khoẻ mạnh và kháu khỉnh.

Cuộc sống khó khăn bươn chải khiến mẹ không được khoẻ đă ảnh hưởng đến con suốt thời gian mang thai và cho đến bây giờ. Mẹ cố giữ ǵn, bảo vệ đứa con trong bụng đến tháng thứ tám, mẹ sinh non. Mỗi cơn đau quặn thắt là mỗi lần cầu nguyện. Mẹ vẫn tự tin và hạnh phúc dù không có ba con bên cạnh. Niềm hạnh phúc vẫn c̣n âm hưởng từ lúc sinh chị Na cho đến lúc sinh con (mẹ vẫn c̣n nhớ rơ ánh mắt âu yếm, tŕu mến của ba dành cho mẹ lúc sinh chị Na) dù không có người thân bên cạnh, mẹ vượt cạn một ḿnh với niềm hạnh phúc tuyệt vời! Con trai mẹ được 2,9kg. Bạn bè, hàng xóm, những anh em trong nhà thờ cùng đến chia vui với mẹ, làm sao mẹ quên được!

Một tháng sau, con lên được 800gr, mẹ vui! Tháng thứ hai, mẹ bắt gặp ở con những hiện tượng khác lạ, con sút cân. Cho đến khuya ngày hai mươi tháng thư hai, ba mẹ thấy con thở gấp một cách khó khăn, hốt hoảng ba mẹ đưa con lên bệnh viện. Thật bàng hoàng khi bác sĩ tin cho ba mẹ biết con bị tim bẩm sinh. Ba mẹ đă không cầm được nước mắt! Mẹ đă khóc cho con, khóc cho những đứa trẻ thiếu may mắn cũng mang mầm bệnh như con và không níu kéo được sự sống của ḿnh. Mẹ cùng đau với nỗi đau của những người mẹ mất con, đồng cảm với những khó khăn thiếu thốn của những bệnh nhi, cùng trăn trở với những trăn trở của những người cha, người mẹ đă không đủ điều kiện lo cho con ḿnh.

Trải qua bao nhiêu ngày tháng, ba mẹ và các bác sĩ đă tiếp sức cho con chống chọi với bệnh tật.

Như có một phép mầu nhiệm, con đă vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết không cần phải qua một cuộc phẫu thuật nào.

Giờ đây, tuổi lên bảy, con vẫn c̣n nhỏ nhoi, yếu đuối so với các bạn cùng trang lứa, con vào lớp một chậm một năm. Mẹ vừa vui vừa lo! Vui v́ con được đi học, và lo suốt bốn tiếng học ở trường con có mệt lắm không? Tuy nhiên, mẹ vẫn hy vọng vào con, tin vào sự nhạy cảm và hiếu bạn, con sẽ dễ dàng hoà nhập với trường lớp, thầy cô và bạn bè.

Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng phẳng lặng như mặt nước hồ thu. Có những giây phút đau buồn và thử thách đến với gia đ́nh; lời an ủi, chia sẽ thật tinh tế và sâu sắc của con khiến ba mẹ vô cùng sửng sốt và cảm động. Mẹ cám ơn con, cám ơn sự hiện hữu của con trong cuộc đời mẹ.

Những ngày hè, đưa con đến hồ bơi, mẹ thật sự ngạc nhiên và vui khi thấy con rất năng động. Con như chú rái cá con đang tung tăng dưới nước. Mẹ mong con thật sự khoẻ mạnh.

Con trai của mẹ, ngày mai, bước vào đời con sẽ là một chàng trai khoẻ mạnh, vững chăi và đầy t́nh người con nhé!”.

Với ḍng tâm sự trên chỉ ra biết bao sự hy sinh các bà mẹ khác, những cuộc đời không thành văn, những hy sinh không diễn tả, những giọt mồ hôi được lau vội qua những tay áo. Có thể nào những giá trị kia lại không có giá trị hiến tế trên bàn thờ giáo đường.

Bàn thờ gia đ́nh luôn là một bàn thờ cần thiết để có của lễ dâng trên  bàn thờ hiến thánh. Một thế giới đang biến đổi khi tuyên xưng “Đây là màu nhiệm đức Tin”. Một màu nhiệm khởi đi từ những hy sinh thường ngày đang được diễn tả bằng những giá trị của cuộc sống. Những giá trị đó trở thành một màu nhiệm đời thường, và trong cái nh́n của Đức Tin, một thế giới đang chín dần trong hồng ân cứu độ của Thiên Chúa, một thế  giới đang tham dự vào trong sự vĩnh cửu nhờ tác động thánh hoá của Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa đang hiện diện trong thế giới này để thánh hoá những nỗ lực của trần thế, và khi tuyên xưng : “ Đây là màu nhiệm Đức Tin” con người sẽ nhận ra một thực tại trần thế đang biến đổi trong ân sủng của thiên Chúa cách thực sự.

Niềm xác tín của nhân loại, mỗi ngày không ngừng đang lớn lên theo giọt mồ hôi đổ ra trên công trường trái đất. Con người nhờ thế vẫn không ngừng đang t́m thấy cho ḿnh những giá trị đích thực của trần thế. Thánh lễ không chỉ kết thúc khi lời chào chúc được gửi đến: “Chúc anh chị em ra về b́nh an”, nhưng đó là một lời chúc để họ ra đi và thu được nhiều hoa trái. Những hoa trái từ những nơi họ đang dấn thân trong gia đ́nh cũng như trong mọi môi trường hoạt động xă hội.

Có bục giảng, bàn thờ tại Thánh Đường nên cũng có bục giảng và bàn thờ tại gia. Cả hai chiều kích đó được gắn liền với nhau như hai mặt của tờ giấy.  Thế giới cần được hiến thánh cho nên thế giới cũng cần trở nên lễ vật, bằng đời sống của ḿnh, người Kitô hữu cần sống ba tác vụ chính của ḿnh được lănh nhận qua bí tích rửa tội: Ngôn sứ, tư tế và vương đế.

 Xin Chúa hoàn tất công tŕnh tốt đẹp công tŕnh của Người đă khởi sự nơi chúng con.