Hy lễ trở nên bí tích.
Bí tích Thánh Thể c̣n gọi là Hy lễ Thánh, v́ hiện tại hoá hy lễ duy nhất của Chúa Cứu Thế và bao gồm lễ vật của Hội Thánh.[1]
Kinh nghiệm về t́nh yêu hiến thánh của Thiên Chúa như trường hợp của tiên tri Hô – sê. Đức Kitô “tự hiến thánh để chúng ta được thánh hiến trong Người”. T́nh Yêu hiến thánh là một t́nh yêu biến đổi, biến đổi ngay cả những ǵ chưa thành toàn nơi chúng ta. Hô Sê thường được nhắc đến như tiên tri về t́nh yêu chí thánh, người đă nói về Thiên Chúa như Đấng sẵn sàng chịu đau khổ để đưa dân yêu dấu của Ngài về với Ngài. Cả cuộc đời Hô Sê lẫn sứ điệp của ông là một ví dụ về một trong những đau khổ lớn lao: bị từ chối. Biết rằng Gomer, vợ ông, đă bất trung với ḿnh, Hô Sê đă không chọn con đường ly dị nhưng t́m kiếm bà, tha thứ cho bà. Theo thời gian, ông đưa được bà về với đường ngay nẻo chánh. Kinh nghiệm của Hô Sê cho ông một ư thức mănh liệt về đường lối Chúa đối với dân Ngài, Israel. Ông biết Thiên Chúa coi dân Israel như "hiền thê" của Ngài và Ngài muốn họ yêu Ngài với cùng một t́nh cảm thân mật như hiền thê với phu quân. Hô Sê cũng biết Thiên Chúa cũng buồn phiền thế nào khi dân Ngài ngoảnh mặt đi tới Ngài. Nhưng Thiên Chúa không trả thù. Những lời của tiên tri Hô Sê nhắc ta nhớ rằng Thiên Chúa trung tín ngay cả khi chúng ta không trung tín với Ngài. Thiên Chúa luôn hoạt động để mang chúng ta về với t́nh yêu của Ngài. Ngay cả khi sửa phại Israel, Thiên Chúa cũng đă làm thế xuất phát từ t́nh yêu. Hơn bất cứ điều nào, Thiên Chúa muốn phục hồi dân Ngài thành dân mà Ngài yêu dấu. Thông điệp của ông đem lại vui mừng và hy vọng.
Kinh nghiệm này có thể gặp thấy qua sự diễn đạt của Tagore:
“Tôi đang đi ăn mày gơ cửa từng nhà trên đường làng, th́ cỗ xe vàng của Người hiện ra xa xa như một giấc mộng rực rỡ và tôi tự hỏi Vua của các vị vua này là ai đây?
Hy vọng tôi trào dâng và nghĩ những ngày xấu số sắp chấm dứt, và đứng chờ của bố thí ban ra chẳng cần cầu xin, và giầu sang tung rải bốn bề trong cát bụi.
Cỗ xe dừng nơi tôi đứng. Mắt Người đoái nh́n tôi và Người bước xuông mỉm cười.
Tôi cảm thấy cuối cùng vận may của đời tôi đă tới. rồi th́nh ĺnh Người đưa tay phải ra và nói, “Ngươi có ǵ cho Ta chăng ?”
Ôi, cái trào lộng mới vương giả làm sao, Người mở ḷng bàn tay xin một kẻ ăn mày! Tôi bối rối, đứng phân vân, rồi chậm chậm móc ra từ bị hạt lúa ít nhỏ nhất trao cho Người.
Nhưng tôi ngạc nhiên xiết bao khi ngày hết tôi dốc bị trên nền nhà thấy một hạt vàng ít nhỏ nhất lẫn trong đống hèn mọn! Tôi khóc chua cay và ước ǵ tôi có ḷng đem tất cả tôi dâng Người”[2]
Chúng ta có muốn được biến đổi trong Chúa Kitô và kết hiệp thân mật với Ngài không? Hăy dâng cho Người tất cả, và tất cả trở nên những hạt vàng.
Câu chuyện của Tagore giống như câu chuyện t́nh của Hô sê, đă bao lần Người đến xin chúng ta, nhưng chúng ta chưa dâng hết cho Người, đă bao lần trong thân phận nghèo khó của chúng ta vẫn giữ lại cho ḿnh những ích lỷ nhỏ nhen. Thiên Chúa vẫn không biến đổi sâu rộng trong tâm hồn chúng ta. Đôi khi, chúng ta cứ tự nghĩ, của lễ dâng Thiên Chúa phải là những của lễ tinh tuyền, gia tài của kẻ hành khất có ǵ nhiều nhặn ngoài những rách rưới, sự nghèo túng, những tội lỗi. Tất cả đều có thể là lễ vật, nếu chúng ta dâng trao hết cho Người, th́ mầu nhiệm Đức Tin chúng ta tuyên xưng mỗi ngày đang thực hiện giữa đời thường của chúng ta.
Một số người vẫn than phiền: “Đă bao lần, bao ngày tham dự Thánh Lễ, nhưng cuộc sống vẫn chỉ là thế, vẫn khô khan, vẫn nghèo túng, vẫn tội lỗi, dường như không có ǵ thay đổi”. Không có lễ vật làm sao có hiến lễ, không có hiến lễ làm sao có mầu nhiện biến đổi trong đời sống. Điều chúng ta thiếu, không phải là lễ vật, lễ vật dù đơn sơ, nghèo nàn, rách nát như tội lỗi, ai cũng có, chúng ta thiếu tấm ḷng, thiếu sự dâng trao, thiếu tin tưởng vào mầu nhiệm mà chúng ta tham dự…
Lạy Chúa, chúng con xin dâng Người tất cả, kể cả những thiếu sót trong đời sống của chúng con. Xin Ngừơi, biến đổi thành những hạt vàng trong cuộc sống của chúng con.
Lm Giuse Hoàng Kim Toan