|
Tro là những ǵ c̣n lại sau ngọn lửa thiêu, sau khi lửa tắt, xét về khía cạnh con người, tro là những ǵ c̣n lại sau khi con người chết bị phân ră. Tro gắn liền với những ǵ là vô giá trị, gắn liền với tính mỏng manh của con người” Sớm nở tối tàn. Biểu hiện của tro bụi là tính phù vân của thế giới đang qua đi. Theo Thánh Kinh từ tro bụi ấy, những tưởng là mong manh vô giá trị lại là dấu chỉ linh thiêng của con người, từ bụi tro con người được dựng nên và được lănh nhận khí thở. Ngày thiên Chúa làm nên con người từ bụi đất, ngày ấy mở ra một huyền nhiệm mới của thân bụi tro. Bụi tro hoá thành người, một tro bụi linh thiêng bước vào cơi thế của ngày tinh khôi. Tro bụi ấy đến rồi đi, để rồi giữa đi và đến, tro bụi hoá kiếp linh thiêng c̣n măi hồn linh buớc vào cơi sống. Loài tro bụi nhiệm mầu, loài tro bụi tội lỗi và một tro bụi ăn năn. Tro bụi nhiệm mầu: Biết yêu thương và được yêu thương. Huyền nhiệm của ngày sáng thế, Thiên Chúa đă làm nên mọi sự, để rồi hoàn tất công tŕnh ấy, “Thiên Chúa sáng tạo con người theo h́nh ảnh ḿnh, Thiên Chúa sáng tạo con người theo h́nh ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ”[1]. Tro bụi được Thiên Chúa yêu thương để rồi không c̣n là tro bụi của hư không. T́nh yêu đă làm tro bụi thức dậy từ bụi đất: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật”[2]. Một sinh vật nhiệm màu được yêu thương và biết thương yêu: “Con người nói: "Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, v́ đă được rút từ đàn ông ra."[3]. T́nh yêu biến đổi thân phận, từ tro bụi hoá thành con người mang trái tim, một tro bụi biết ngỏ lời và sống t́nh yêu để thân phận bụi tro ấy từ nay hiện hữu. T́nh yêu của những ngày đầu chưa hề vương tội lỗi như một t́nh yêu của những ngày tinh khôi, của những ngày mộng mơ, t́nh yêu ấy chưa có giận hờn, ghen oán. Thiếu một chút cay, ít một chất đắng, kém một chất nồng, có lẽ t́nh yêu cũng thiếu nhiều hương vị. Nếu t́nh yêu ấy không có Eva, như t́nh yêu không có hương vị, măi măi Adam trong mối t́nh đơn độc, một t́nh yêu vị kỷ, một t́nh yêu héo gầy và chỉ mong măi là tro bụi. Eva đă đến và họ bước vào đời nhau, và cũng ngày ấy, bắt đầu có những cám dỗ họ dẵm lên đời nhau. Từ ấy, trái cấm được truyền tay để đi hết ṿng thân phận và để có lúc hát vào ḍng đời một “cát bụi tuyệt vời”, giống như Bùi Giáng có lần đă viết: “Ngày sẽ hết, tôi sẽ không ở lại; tôi sẽ đi và không biết đi đâu; tôi sẽ tiếc thương trần gian này măi măi; bởi nơi đây tôi sống đủ vui sầu”.
|
||