T̀NH CHA CON
Thánh nữ Têrêsa
Hài Đồng Giêsu đă viết về cha ḿnh như sau:
Nhắc đến tên cha, con
lại sực nhớ đến mấy điều
rất vui. Hồi ấy khi cha đi
đâu về, bao giờ con cũng chạy ra đón,
rồi ngồi lên giầy cha. Cha cứ để con
vậy mà bước đi, đi khắp cả nhà, cả
vườn, đi măi đến bao giờ con muốn thôi
mới thôi. Một lần mẹ trông thấy ph́
cười và kêu cha chiều con quá. Cha trả lời:
Khốn nó là Công chúa, biết sao được. Rồi cha
ẵm con vào ḷng, lại nâng lên thật cao, lại để
ngồi xuống vai mà hôn và vuốt ve mơn
trớn đủ cách dấu yêu chiều chuộng. Con
nhớ một hôm trời đang thanh quang, tạnh ráo,
bỗng dưng mây đùn lên đen nghịt cả ṿm
trời, rồi cơn mưa kéo đến, rồi
chớp ḷe, rồi sét đánh râm ran tứ phía. Khi ấy
không chợp mắt, con quay nh́n tứ tung để kịp
xem hết cảnh oai hùng của Tạo Hóa, th́ một
tiếng sét nổ vang trời ở cánh đồng bên
chỗ con ngồi, nhưng con chẳng khiếp chút nào,
lại có phần thinh thích. Con có cảm giác như Chúa
trời đất đang ở gần con. Cha không thích
như con, người lại cầm tay
con và dắt về. Bấy giờ cỏ cùng những cây
hoa cao hơn con mọc ở bờ ruộng, đều
đă ướt cả, lóng lánh như giát đá ngọc
quí. Hai cha con c̣n phải đi qua nhiều
ruộng cỏ nữa mới lên tới đường
về. Tuy đă phải mang xách những
đồ câu, cha cũng c̣n cơng con. Ngồi trên lưng
cha, con cúi nh́n những hạt nước óng ánh như kim cương mà tiếc không được
ướt đẫm cả ḿnh. (Một Tâm Hồn, Kim
Thiếu dịch, trang 21,36 và 37)
Bạn thân mến!
T́nh Cha - phải chăng đó là một thứ t́nh
cảm hầu như rất mơ hồ và không cụ
thể đến nỗi dường như không thể
nhận ra được tấm t́nh cao cả ấy khi nó
ở bên ta? Và có phải lúc ta nhận ra
rằng t́nh cảm ấy thiêng liêng, cao quư biết
dường nào th́ măi măi không c̣n dịp nào để
đền đáp được nữa?
Cha cho con cả bầu trời cao rộng
Là vầng hồng soi phủ
suốt đời con.
Khi Thượng Đế
tạo ra các ông bố, ngài bắt đầu tạo ra
một thân h́nh cao to. Nữ thần đứng
cạnh hỏi: “Đó là kiểu bố ǵ vậy? Nếu
ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé th́ sao lại làm ra
những ông bố cao lớn như vậy? Ông
sẽ phải quỳ gối khi chơi bi, gập
người khi đặt bọn trẻ vào giường
và cúi ḿnh khi hôn chúng”. Tại sao
Thượng đế lại tạo ra đôi chân dài,
ốm và đôi vai rộng, làm sao ông có thể ôm
người con trong ḷng? Thượng đế nói:”
một người mẹ cần ôm con vào ḷng, c̣n
người cha cần có đôi vai rộng đủ
để cơng con trên vai, giữ thăng bằng cho con trẻ
khi tập đi xe đạp và là chỗ dựa
đầu cho con ngủ trên đường từ rạp
xiếc về nhà”.
Cha là chỗ dựa cho con và ai nhớ ai quên
những ngày ḿnh đă đi qua, đôi khi cha mờ nhạt
trong kí ức con.
Trích nhật kư của người cha thay mẹ nuôi con:
“Tội nghiệp đứa bé, nhỏ
dại quá nên cũng chưa biết được mất
hay chết là ǵ, nó chỉ đủ cảm nghiệm không thấy mẹ bao
giờ. Chị Hai cũng vậy, mới 14
tuổi đă hết 6 năm thay mẹ chăm sóc hai em và
ba. Thiếu t́nh thương người mẹ là
tối sầm hết một nửa bầu trời,
thiếu hẳn bầu khí đầm ấm gia đ́nh,
không ai vuốt tóc nhẹ nhàng cho con lời dịu ngọt,
không c̣n ai chăm sóc cho con những điều nhỏ
mọn. Thiếu thốn nhiều lắm,
nhất là những kinh nghiệm về t́nh thương.
Mùa xuân đến gần, trái chín người ta bán ở
chợ th́ nhiều : X̣ai, thơm, cam,
quưt, táo… nhưng ai nhớ để mua cho con. Cha th́ lo được cái bao quát, làm
được cái đại khái. Đặt vào
thực tế cha như con rùa lật ngửa. Ai lại
đi tin bà bán hàng mua cái quần pyjama của con trai về
cho con gái mặc, bao nhiêu chuyện như thế nữa, cha
như cách người ta thường nói “gà trống nuôi
con”.
“Người cha quá nóng giận,
cái nóng giận ấy cũng từ nơi xưởng
sửa chữa xe mang về. Mấy ngày
ṃn hơi chẳng có ǵ làm, hôm nay có ông khách th́ lại càu nhàu
suốt, mà cũng phải ngậm tăm mà làm.
Nghĩ tới mấy đứa con ông cũng thấy
thương chúng, như đàn gà tan tác khi mất mẹ.
Thiếu sự dịu ngọt của mẹ, lại
thừa sự cương quyết nghiêm khắc của
cha, rồi công việc cứ lôi kéo ông ra khỏi gia
đ́nh, về đến nhà th́ đă mệt lả,
thời gian dành cho con cũng chẳng là bao. Nhiều
đêm, những đêm khó ngủ của những
người cao tuổi, ông thường ngồi dậy
vừa ngắm nh́n những người con đang ngủ
vừa lần chuỗi cầu nguyện. Rồi
mọi việc dường như vẫn thế, ông
cứ loay hoay thay thế t́nh thương của
người mẹ theo cách của
người cha, nên vẫn hoài lọng cọng như
đôi đũa lệch, so măi chẳng thế nào ngay.”
“Cuộc sống bắt cha
hướng mắt ra ngoài đời, nh́n đời,
lăn lộn với đời. Mẹ th́ nh́n vào trong
nhà, nh́n vuông sân chái bếp, con gà con chó, cây ổi cây xoài và
những đứa con của mẹ. Con gần mẹ
hơn cha là vậy. Cha lặng lẽ bươn trải
kiếm tiền, con đâu biết gian nan
cực nhọc lo toan, mệt nhọc và đôi khi mang
cả những tức tối từ xưởng về
nhà. Các con lánh cha những khi ấy và sự cách xa giữa
cha con bắt đầu từ những điều nhỏ
nhặt ấy. Nhiều khi cha nghĩ tủi buồn, bên
cạnh bà tiên hiền , cha trở thành
lasat. Cha không muốn như vậy nhưng
trời sinh ra vậy, mẹ con chín bỏ làm mười,
cha phải cầm cân nảy mực. Mẹ
là t́nh cảm cha là lí trí. Dẫu sao cha cũng ân hận không biết tỏ t́nh thương
của cha thế nào và cách nào với các con.”
“Có những lần buồn phiền cha
thường hay ra trước sân, lúi húi nhặt hay
tưới hoa cảnh. Cho quên đi, cho
lắng xuống, cho tan lơang…cha tránh không gặp các con lúc
đó, những sợ đang cơn giận, có lỡ
điều ǵ cha không giữ được b́nh tĩnh.
Cha nghĩ đến việc các con tủi thân, mất t́nh
thương mẹ lại c̣n thiếu t́nh thương
của cha nên nhiều lần cha để nước
mắt chảy vào trong.”
Chắc chắn rằng Thánh Teresa đă
lớn lên trong T́nh Yêu của Chúa nhờ kinh nghiệm t́nh
yêu của người cha trần thế dành cho con.
Bằng những lần chiêm ngắm, hoài
niệm chân dung của những người cha trần
thế, chúng ta xác tín rằng: “Thiên Chúa là T̀NH YÊU “. Một
T̀NH YÊU viên miễn được viết ra trong lịch
sử đời thường của con người
nhờ Chúa Giêsu trong Chúa Thánh Thần, hôm nay, hôm qua và măi măi.