T́nh Ca Giêsu
Tôi viết bản t́nh ca Giêsu, vào một
buổi sáng trong lành, t́nh yêu chiếu sáng trên Thập
Tự Giá. Người đă chiếu sáng tận thẳm
sâu tim tôi, Người là ai vậy? Sao hồn tôi ngập
tràn niềm vui, Người là ai vậy đă xâm
chiếm hồn tôi bằng những dịu ngọt. Tôi
viết dâng Người khúc nhạc bản t́nh ca Giêsu,
để ánh sáng của Người,
từ sâu thẳm tâm hồn tôi ngỏ ra bằng
lời tán tụng.
Giêsu, Người là ánh sáng, một ánh sáng
bừng lên xoá tan vùng u tối, ngay cả khi vùng tối
ấy dường như phủ
trùm toàn thể nhân loại, ngạo nghễ trương
cờ chiến thắng. Anh sáng của T́nh Yêu vô biên
thể hiện nơi Con Người Tử Tội, lấy
tha thứ để chiến thắng hận thù, đem t́nh
yêu để chinh phục sự dữ và biểu lộ
sự khiêm hạ để đập tan kiêu căng.
Giêsu, Người là Đấng quá tuyệt
diệu mà mỗi lần suy ngắm đều không
thể cầm ḷng để tim tôi cứ muốn bể ra
từng mảnh. Người là ai vậy, sao chiều vàng
Thập Giá trở thành B́nh Minh Cứu Độ. Người
là ai, tôi quá say mê như muốn dâng trao Người
tất cả để được gọi Người
là tất cả. Anh sáng của
ngày cứu thoát bừng cháy trong tim tôi. Thân phận này Người
đă mang lấy, với tất cả yếu đuối,
tội lỗi, vấp ngă này. Người vấp ngă để
tôi đứng vững, Người đón nhận tội
lỗi để tôi được rửa sạch, Người
trở thành tội nhân để tôi được
tự do. Người là ai vậy. Người làm người
để tôi sống xứng đáng là một con người.
Giêsu ơi, tôi hết ḷng cảm mến t́nh Người
đă trao tôi, để buổi sáng nay, tôi cứ run lên
từng nét chữ, ḷng tôi cứ rạo rực niềm
vui khôn tả.
Tôi là người, bởi Người đă
làm người chết thay cho tôi. T́nh Yêu của Người
như men rượu nồng của ngày hôn lễ, cứ
thổn thức, cứ e ấp mối t́nh của vô biên
chạm khẽ. Giêsu, một ngôn từ quá ấm êm,
ngọt hơn lời thơm ướp đượm
của t́nh yêu ngày mới.
Người đă cho tôi tràn đầy hơn
sự chứa đựng của tôi, những b́nh đựng
nhỏ nhen, ích kỷ, đam mê này, đang bị đẩy
ra ngoài để chất chứa t́nh Người. Cuộc
đời tôi như đang bị vỡ ra v́ T́nh Yêu, T́nh
Yêu như ánh sáng chiếu vào vùng tối của tâm
hồn, xé tan những chiếc lứơi dầy đặc
của những tính hư , tật xấu tích luỹ
từ bao ngày. Nơi đâu có ánh sáng, nơi ấy không
có bóng tối. Cuộc đời này đă bao lần Người
đổ rót và vẫn không ngừng tuôn đổ
hồng ân của Người để khiến ḷng tôi
vẫn không ngừng thao thức sau mỗi lần vấp
ngă.
Giêsu, T́nh Yêu cần thiết cho cuộc
sống này của tôi, đă bao lần muốn bội
phản nhưng T́nh Yêu đă giữ tôi lại và đem
về, Người là ai vậy? Người hấp
dẫn tôi bằng mọi đủ cách, tôi đă không
thể cưỡng lại được T́nh Yêu của
Người. Người đă thương tôi ngay cả
những lúc tôi bội phản nhất. Người đă
thương tôi ngay cả lúc tôi u mê nhất. Dường
như ngay ở những đam mê khốn cùng
nhất lại là những lúc Người thương
yêu tôi nhất. Người đă từ trên cao Thập Giá
nh́n tôi bằng ánh mắt tha thứ để tội ác
trong tôi trở nên niềm ân hận xót xa. Người
đă thương tôi, đó là một cảm nghiệm
lớn nhất để thấy được cuộc
đời ḿnh cùng được sống lại với
Người.
Giêsu, bản t́nh ca thắp sáng đời tôi.
Một bản t́nh ca mà tôi hát bằng những cung điệu
lỗi giọng, nhưng vẫn được hoà vào trong
cung điệu t́nh Yêu của Người. Người là
người nghệ sỹ tài ba nhất, Người đă
dùng ngón tay thần diệu của Người để băng
bó, sửa chữa, nắn nót lại cung nhạc bị
bẻ gẫy. Giêsu, nếu ngày nào cũng
tôi cũng ư thức được t́nh Yêu của Người
th́ nơi đây, ngay hôm nay tôi đă được
nếm phúc lộc của Nước Trời mai sau. Chính
ánh sang và t́nh yêu của Người làm cho thân phận này
trở nên ư nghĩa.
Giêsu, như bản t́nh ca tôi hát trên những
dặm đường. Gió và bụi, những sợ
lấm lem, những sợ vấp ngă đều tan
biến, bởi Người là niềm tin, ḷng mến yêu,
sự can đảm vững mạnh của tôi. Đường
Thập Giá đời tôi
Người đă đi qua và đă hoàn tất. Người
đă cho tôi tất cả để tôi sống dồi dào
trong bóng chiều phủ bóng h́nh Thập Giá. Đường
dẫu xa nhưng đường không c̣n xa bởi Người
đang bước đi cùng tôi, đường dẫu xa
nhưng đời đă nở hoa, những cánh hoa
được tưới bằng những giọt nước
ṛ rỉ của chiếc thùng rỉ cuộc đời tôi.
Người đă biến đổi những bất toàn
của cuộc đời này làm nên những nốt
nhạc trong bản t́nh ca. Giêsu, khúc nhạc T́nh Yêu,
cuộc đời tôi quá nhỏ để chất
chứa. Người là ai vậy? Cuộc đời tôi
cứ hỏi, để đi tứ hết khám phá này
đến khám phá khác, T́nh yêu của Người là vô
biên mà đời tôi nhỏ bé, cái nhỏ bé khát mong
chất chứa sự vô biên để cuộc đời
này muốn vỡ ra từng mảnh, để được
khuôn đúc lại trong Người.
Giêsu, tôi muốn gọi hoài mà không hề
thấy chán, bởi mỗi lần gọi, tim tôi lại
bừng lên một phấn khởi mới. Người là
Đấng làm nên cái mới, cái mới không ngừng lôi
cuốn đổ rót, thân này sao vẫn cứ là nhỏ bé
và chật hẹp để không kín nổi T́nh yêu vô biên
của Thập Giá. Và trong
nỗi buồn ấy, tôi lại khám phá ra thân tôi là b́nh
sành dễ vỡ, cái dễ vỡ để không c̣n là
giới hạn của sự mỏng manh, không c̣n là
nhỏ nhen khi đón nhận. Người đă làm cho
cuộc đời tôi tan biến, không c̣n ǵ bám víu
cả để được gọi Người là
tất cả của tôi. Thân b́nh sành này lại là
diễm phúc, diễm phúc như sông suối xuôi về
biển cả sau khi chấm dứt hành tŕnh của ḿnh.
Như nước đổ vượt ghềnh reo lên
những thanh âm của điệu nhạc mừng vui,
cuộc đời tôi đang muốn reo lên hơn thác
đổ để ca vang khúc t́nh ca Thập Giá.
Giêsu, hơn cả khúc hát ân t́nh, Người
đă thương tôi, một t́nh thương không
ngừng đổ rót. Tôi quá say mê trong khúc nhạc
của Người để rồi cứ muốn hát măi,
hát để cuộc đời này trở thành suối
nhạc, những khúc nhạc reo vui. Điều ǵ đă làm
tôi say mê đến thế, nếu không phải là T́nh Người
của chiều Thập Giá đă phủ xuống đời
tôi. Tôi nhận biết rằng Người đă chết
cho tôi và từ ấy tim tôi rộn lên khúc ca mới dâng
kính Người.
Giêsu, Người là T́nh yêu, một T́nh yêu
mặc lấy sự bất toàn của tôi, đễ tôi
nên toàn vẹn. Giêsu, Người là T́nh yêu, một T́nh Yêu
mặc lấy thân xác hay chết này, để tôi
được sống và sống dồi dào. Giêsu, Người
là T́nh Yêu, một t́nh yêu biểu lộ bằng sự tha
thứ để hận thù trong tôi bị tắt ngấm.
Giêsu, Người là T́nh Yêu, một T́nh Yêu biểu
lộ trong sự Khiêm hạ, để những kiêu căng
trong tôi được san bằng cho lối đi T́nh Yêu.
Xin dâng khúc hát này, để trong những
khoảnh khắc cuộc đời này trở thành khúc
ngoặt trong cuộc đời tôi rẽ lối. Lối
rẽ về T́nh Yêu vô biên của Người đă
chết thay cho tôi.
Tân Hoà, ngày 22 – 3 – 2002
Lm Giuse Ḥang Kim Toan