HĂY SẴN SÀNG

 Có những lúc người ta chỉ nghe những tiếng kẻng báo động để tránh bom rơi, là những lúc loạn lạc chiến tranh. Ngày nay trong cảnh thái b́nh không c̣n nghe tiếng kẻng báo động ấy nữa, nhưng vẫn c̣n nhiều tiếng cảnh tỉnh khác trước những cái xấu trong cuộc sống.

Dụ ngôn Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta “Hăy tỉnh thức chong đèn đợi chủ về.”  Dụ ngôn không nhấn mạnh đến tiệc cưới, nhưng nhấn mạnh đến việc chong đèn chờ đợi Chúa lại đến hoàn tất công tŕnh sáng tạo của Ngài trong vinh quang. Trong công tŕnh đó chúng ta được mời gọi cộng tác, đóng góp phần của ḿnh để cũng được chia sẻ vinh quang của Thiên Chúa.

Cuộc đời là sự góp nhặt tích lũy như cách tiết kiệm heo đất. Một định luật vô h́nh Thiên Chúa đă bài trí cho mỗi thọ tạo. Cây th́ cho trái đơm hoa, mùa nào thức ấy, muôn vị muôn màu: sắc đỏ của táo, vị ngọt của cam, hương thơm của nhăn, ẩn sân trong mỗi vị là chất chứa ước vọng dâng hiến cho người sự ưa thích. Từ những cánh hoa trong ngày Valentine, con người đă dùng nó để tặng cho nhau nhiều nhất: hồng đỏ dành cho t́nh yêu nồng cháy, hồng nụ biểu hiện t́nh yêu buổi đầu e ấp, hoa tím biểu hiện t́nh yêu thầm kín, Pensé tượng trưng ḷng thủy chung Forget me not tượng trưng cho t́nh yêu bất tử, loài hoa đồng nội biểu hiện cho t́nh yêu đơn sơ thật thà. Những điều ấy minh chứng cho thấy, con người vượt trên mọi thọ tạo, có quyền mặc cho chúng một ư nghĩa. Với bông cúc trắng ân nghĩa một hoài nhớ: ”Cánh này cho cha, cánh này cho mẹ, cánh này cho anh, cánh này cho chị, cánh này cho em.” Mỗi cánh mang một nỗi nhớ mênh mang.

            Hoa trái có đó rồi lại mất đó, như cũng muốn nhắn nhủ con người ”Ai nhớ ai quên những ngày ḿnh đă đi qua, những con đường rộn tiếng chân xưa, những con người bao ngày qua gặp gỡ.” Cuộc đời như đang góp lại những niềm vui và nỗi buồn.

Hăy tỉnh thức, bởi v́ hạnh phúc không đơn thuần là sự may rủi trong cuộc đời nhưng nó là kết quả của những ngày tỉnh thức, chong đèn. Nếu hạnh phúc này không do những cố gắng góp lại, hạnh phúc cũng trở thành vô nghĩa.

Một ngày kia, tổ kén trên cành cây hé mở một chút. Một người ngồi gần đó quan sát: đă hàng mấy tiếng đồng hồ chú bướm cứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu ở đầu kén. Rồi bỗng chú bướm bất động, dường như nó đă kiệt sức và không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa. Thế là người đàn ông quyết định giúp đỡ chú bướm. Ông ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra. Chú bướm liền chui ra một cách dễ dàng. Nhưng nó chỉ là một thân nhộng trần trụi với đôi cánh nhăn nhúm và khô héo như chiếc lá cháy sém dưới sức nóng của ánh mặt trời. Người đàn ông tiếp tục quan sát chú bướm v́ ông ta nghĩ rằng thế nào đôi cánh đó cũng mọc lớn lên để kịp nâng thân bướm khi nó rời khỏi kén. Thế nhưng cả hai điều đó đều không xảy ra. Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi c̣n lại của đời ḿnh trườn quanh với một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm. Nó chẳng bao giờ có thể bay được.

Điều người đàn ông tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp và con nhộng kia cần phải nỗ lực hết ḿnh, đến mức kiệt sức để có thể chui ra. Và cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức để chui ra khỏi miệng kén như vậy, cơ thể nó sẽ tiết ra một loại dịch nhờn và bơm vào đôi cánh của nó để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời hẳn cái kén.

Nhiều lần trong đời chúng ta cần phải nỗ lực đến kiệt sức để có thể đạt được điều ḿnh mơ ước. Nếu cuộc sống cho chúng ta một cuộc đời không có những trở ngại và gian truân, th́ chính cuộc đời đó sẽ làm chúng ta què quặt. Chúng ta sẽ rất yếu ớt và không thể có được một sức mạnh mẽ mà lẽ ra chúng ta phải có. Chúng ta cũng chẳng thể nào tung bay được.

Nếu chúng ta xin sức mạnh, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta những gian truân để làm chúng ta mạnh mẽ lên.

Nếu chúng ta xin sự khôn ngoan, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta những vấn nạn để chúng ta phán đoán và giải quyết.

Nếu chúng ta xin sự thịnh vượng, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta một khối óc sức mạnh của cơ bắp để làm việc.

Nếu chúng ta xin ḷng can đảm, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta những hiểm nguy để chúng ta vượt qua.

Nếu chúng ta xin t́nh yêu, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta những người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đỡ.

Nếu chúng ta xin sự giúp đỡ, cuộc sống sẽ gửi đến cho chúng ta những cơ hội.

 Chúng ta thường không nhận được những ǵ ḿnh muốn nhưng lại nhận được mọi thứ ḿnh cần.

Kết luận của bài Tin Mừng đưa ra là : “Ai được cho nhiều th́ sẽ bị đ̣i nhiều và ai được giao phó nhiều th́ sẽ bị đ̣i nhiều hơn”. Mỗi người đến trong trần gian này đều mang một sứ mạng, chu toàn sứ mạng của ḿnh là gặp gỡ được hạnh phúc, như những chú lính, chúng ta hăy can trường dấn thân trong ơn gọi mỗi người đă lănh nhận và làm cho cuộc đời này trở nên phong phú.

 THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

 Tôi không là người yêu thích đau khổ, bởi đơn giản tôi là người. Tôi cũng không là người ca ngợi sự khổ đau bởi tôi vẫn thích niềm vui. Tôi cũng không là người ái khổ bởi tôi cũng thích hạnh phúc. Thế nhưng tôi là người, tôi không thể tránh được khổ đau, tôi không thể là người chỉ gặp những sự may mắn. Bởi tôi là con người tại thế và có một người tại thế đă chết cho tôi, đă mang lấy những yếu đuối của tôi, đó chính là Đức Giêsu. Chính nơi Người tôi t́m thấy niềm an vui hạnh phúc, chính nơi Người tôi học được phương cách sống đầy cuộc sống. Tôi gọi danh của Người và nhờ gọi Danh của Người tôi t́m thấy một người bạn đích thực đang đồng hành với tôi trên khắp nẻo đường nhân lọai. Tôi hân hoan trong sự yếu đuối, trong thân xác hay chết của tôi bởi tôi đă gọi Danh Người trong cuộc sống của tôi. Tôi xin chia sẻ nơi đây cái nh́n của tôi về trái tim Chúa Giêsu đang mở ra trên Thập Giá.

Đă một lần Thiên Chúa yêu thương tôi bằng trái tim của nhân loại và bằng trái tim của Thiên Chúa. Người yêu thương tôi bằng tất cả trái tim Chúa – người ấy. Đó là điều tôi cần xác tín trong cuộc đời của tôi. Tôi yêu thương Thập Giá bởi trên đó có trái tim của một con người đang thoi thóp, tôi yêu Thập Giá v́ trên đó đang có một trái tim đi cho đến tận cùng của sự yêu thương. Biết ḿnh được Thiên Chúa là cái biết lớn nhất cuộc đời tôi. Những ngày u ám của đời tôi, tôi biết rằng có Chúa Người đang cơng tôi trên vai, tôi nhận ra dấu chân của Người trên con đường Núi Sọ, một chiều vàng của tội lỗi, Người đă chết cho tôi. Tôi hân hoan xin vác Thập Giá cùng với Người để mong được như Ximong vác đỡ Thập Giá. Tôi yêu những đôi vai của những Ximong trần thế, đang gồng gánh thế giới trong những nghĩ suy, trong những nỗi vất vả, trong những lo âu, cho con người lớn lên trong phẩm giá. Tôi yêu những chiều vàng của những đôi chân vội vă, rời xưởng mau trở về trước cổng trường, để đón đứa con thân yêu của ḿnh trở về nhà sau giờ tan học.  Tôi yêu những lời rao, trong đó là cả một đời chắt chiu, cho con những ngày vui sướng và cứ như thế tôi yêu những con người đang nỗ lực bằng tất cả trái tim, bằng tất cả sự sống cho sự sống phát triển.

Tôi hạnh phúc, cái hạnh phúc mua bằng nỗ lực, đong bằng gian nan, có được nhờ kiên nhẫn của những bà mẹ, ông bố, cặm cụi trên những cánh đồng. Cái hạnh phúc của một chiều trở về trên vai chiếc cuốc đang ươm mầm cho cuộc sống. Tôi hạnh phúc, cái hạnh phúc của một con người, nh́n lên trời cao khẩn nguyện : “Lạy Cha, con cảm tạ ơn Cha, v́ Cha đă mạc khải cho những người bé nhỏ”, những phận người không bao giờ là bé nhỏ v́ “Chúa đă làm cho tôi những điều trọng đại, Danh Người là Thánh”, Tôi hạnh phúc, cái hạnh phúc của tuổi thơ trong ṿng tay Chúa, để hát lên vui sướng : “Hồng ân Chúa như mưa như mưa, rơi xuống đời con miên man miên man, nâng đỡ t́nh con trong tay trong tay, ṿng tay thương mến. Đời có Chúa êm trôi êm trôi, Chúa dắt d́u con không thôi không thôi, có Chúa cùng đi con không đơn côi, ôi t́nh tuyệt vời.” Có hạnh phúc trần gian nào đầy ắp như vậy được chăng, nếu đă chẳng được t́nh yêu của Thiên Chúa chạm khẽ vào cuộc đời. Tôi hạnh phúc, trong cái hạnh phúc của một thân phận được Thiên Chúa chia sẻ kiếp sống. Tim tôi như vỡ ra từng mảnh, từng mảnh bởi biết rằng, trong tái tim của nhân lọai có trái tim của Thiên Chúa, Người đă yêu tôi bằng trái tim của nhân lọai, không chỉ những thế Người đă cho tôi hơi thở của Thiên Chúa, sự hô hấp của trái tim Người. “V́ đâu tôi được Thiên Chúa tôi viếng thăm tôi”.

Như hạnh phúc của b́nh minh mới, Giêsu, tôi cần đuợc gọi danh của Người một lần nữa và khát khao được nhiều lần hơn nữa. Bởi trong Giêsu, tôi đă và đang hạnh phúc ngập tràn con tim của lời nói yêu thương cuộc đời. Tôi đă gặp Giêsu đang vui mừng qua những con đường trở về của đứa con hoang đàng, của người thu thuế, của Madalena. Tôi đă gặp Giêsu đang vui mừng qua điệu nhảy của anh què vừa được chữa lành, thấy được ánh mắt niềm vui của anh mù vừa được thấy. Những con đường vui của Giêsu đang rộn ră trên sân trường của những bảng kết quả sau kỳ thi. Đó là thành quả của cuộc đời dầm mưa dăi nắng của cha, đó là thành quả của những lời rao, những đôi gánh hàng rong dọc qua phố chợ của những bà mẹ, đó cũng là thành quả của tháng ngày vùi đầu vào học tập của những đứa con. Tôi vui mừng v́ đang thấy những cánh đồng quanh tôi đang vào vụ mùa thu họach. Và trong niềm vui của Giêsu hôm nay, tôi vẫn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Người. Người là niềm vui của tuổi trẻ đong đầy khát khao của sự sống, Người là niềm vui của ngày thu họach trên trái đất của những con người đang thấy mồ hôi, nước mắt nở hoa, kết trái.  Không thể diễn tả hết niềm vui đang chảy tuôn của trái tim nhân lọai, bởi biết rằng đă một lần Thiên Chúa vui mừng bằng trái tim nhân thế là muôn đời trần thế vui mừng trong trái tim của Thiên Chúa. Nếu tôi không cao rao vĩ nghiệp của Người tim tôi sẽ bể ra v́ đầy ứ, tôi sẽ ngắc ngứ bởi niềm vui cứ tuôn trào.

Hạnh phúc cho tôi và cho cả thiên hạ bởi biết rằng Thiên Chúa là Đấng yêu thương mănh liệt, một t́nh yêu không giới hạn, không chấp nhất sự dữ, không lên án, không hận thù, không ghen tuông, không tự đắc… Thiên Chúa đă yêu thương bằng trái tim nhân lọai một t́nh yêu như thế là mở ra cho tôi, một con tim trong khả năng của nhân loại, biết yêu thương cho đến cùng và một trái tim đón nhận tất cả, tha thứ tất cả, yêu thương tất cả,  một t́nh yêu không tính toán, một t́nh yêu dám chết cho người ḿnh yêu. Bởi Giêsu Người đă yêu là đă một lần Người khai mở cho nhân loại một cách thức, một con đường yêu thuơng, người đă dạy cho tôi biết sống bằng tất cả sự mănh liệt của trái tim, sự mềm mỏng cần thiết và ngay cả sự yêu mến. Tôi sẽ là người và đă là người khi học với Con Thiên Chúa Đấng làm người ở giữa nhân loại và mang danh Giêsu.  Là người có nghĩa là yêu mến thân xác này, sự sống này, trần thế này bằng tất cả trái tim như  Giêsu Người đă sống.

Tôi yêu sự sống bởi Thiên Chúa đă ban tặng cho tôi, nhưng c̣n đáng quư hơn nữa là Người đă cho Người Con duy nhất của Người chết thay cho tội lỗi của tôi. Tôi không thể không sung sướng reo lên như lời Thánh Vịnh : “Lạy Chúa, t́nh thương Ngài cao ngất trời xanh, ḷng thành tín vượt ngàn mây biếc. Công lư Ngài như đỉnh núi Thái Sơn, quyết định Ngài như vực sâu thăm thẳm”. Bao la t́nh Chúa yêu thương, Người đă thương tôi từ trái tim nhân thế, bảo bọc tôi bằng trái tim Thiên Chúa. Người là t́nh trời ngàn năm viên miễn, là vầng hồng soi chiếu đời tôi tăm tối. Tôi không thể không reo vui, không thể không mừng vui bởi Người đă khắc tên tôi vào trái tim Người.

Thiên Chúa yêu thương tôi bằng tất cả sự đón nhận, bằng tất cả t́nh yêu bởi Người đă thương tôi, đă gọi tên tôi ngay cả khi tôi chứa biết Người. Tôi tin Người là Thiên Chúa tôi, là Đấng cứu độ tôi, là Đấng T́nh yêu của tôi. Thiên Chúa là Đấng Hằng sống, Người đang sống, đang chia sẻ cuộc đời với tôi bằng trái tim của Người. Có một lần tôi quá đau khổ bởi những lời tôi bị chê bai, tôi đi t́m kiếm ư nghĩa giá trị đích thực của những lời chê bai ấy, và tôi tự hỏi, đâu là hiến lễ của cuộc đời tôi ? Đă chẳng phải chính Đấng yêu thương tôi cũng đă từng trải qua những giờ phút bị khinh miệt này. Chính trong Người mà tôi t́m thấy giá trị của lời chê bai ấy. Tôi cần có hiến lễ để dâng trên bàn thờ mỗi ngày, để tế lễ khi thi hành tác vụ của ḿnh. Tôi nhận ra trái tim yêu thương đang mở ngỏ của Người trên Thập Giá, Người đang tác thánh tôi trong sự thật, khi tôi đang bắt chước Người “Con tự hiến thánh chính ḿnh Con”.

Trong một lần gặp gỡ chia sẻ với anh chị em trong nhóm truyền giáo hay trong nhóm các bà mẹ công giáo, tôi được vài người chia sẻ: “Con biết con đang làm những điều tốt, nhưng con vẫn nhận lấy những lời chỉ trích hay những lời chua cay, con nhận ra, để làm một việc tốt không phải là dễ, trong đó cần phá dỡ chính cái tôi của ḿnh, lời chỉ trích, lời chua cay, là sự tháo bỏ cái tôi của ḿnh, để mở rộng trái tim hơn, để yêu thương hơn, để gặp gỡ anh em hơn”. Là những giáo dân, họ đang cho tôi những kinh nghiệm về ḷng yêu thương của Thiên Chúa, ḷng yêu thương không giới hạn của Đức Giêsu trên Thập Giá. Tôi gọi danh của Người bởi Người đang đổ đầy cuộc sống quanh tôi những giá trị của ḍng máu cứu độ, đổ ra từ trái tim của Người trên Thập Giá.

Tôi c̣n gặp thấy trên những khuôn mặt hốc hác của những người cha, trên những khuôn mặt hao ṃn của những người mẹ, đang lo cho những đứa con được có những cơ hội học hành thăng tiến. Mỗi lần đi ra đường, có những h́nh ảnh gặp phải làm tôi suy nghĩ. Hôm nọ, tôi gặp trên con đường ngược chiều, một người công nhân xây dựng, đi chiếc xe đạp cũ kỹ, có lẽ anh là một thợ hồ, vừa đạp chiếc xe mau trở về nhà, một tay cầm tay lái, một tay kia đang cầm trái bắp vừa đi vừa ăn vội. Nếu tôi không biết đồng lương mỗi ngày của anh là 30.000 VND, nếu tôi không biết những bữa trưa của anh chỉ dám ăn những bữa cực rẻ bên những gánh hàng rong.  Nếu tôi không biết những điều anh đang bận tâm cho một gia đ́nh bé nhỏ của anh, tôi sẽ không bất ngờ trước cái h́nh ảnh tôi bắt gặp trên đường phố.

Tôi không thể không hạnh phúc, bởi bao ngày tôi vẫn thường thấy, trên khuôn mặt của những cha mẹ trần thế, đang thêm nhiều nét nhăn để gom góp cho con cái niềm vui. Niềm vui của t́nh mẹ cha bảo bọc, niềm vui của những đứa con được yêu thương và nuôi dưỡng bằng vất vả lo âu của cha của mẹ. Nếu tôi buồn là tôi đă bội phản lại t́nh yêu đó, nếu tôi không hăng hái là tôi đang làm hao ṃn gia tài mà cha mẹ để lại. Tôi vui mừng hân hoan là lời tạ ơn của cuộc sống, là làm vinh danh Đấng tác tạo nên tôi và đă chết v́ tôi.

Được biết ḿnh được yêu thương đó là cái biết quan trọng nhất đối với tôi, để từ đó, tôi biết yêu thương nhiều người, những người chung quanh tôi và cuộc sống tôi đang sống. Cuộc sống trở nên diễm phúc được t́nh Chúa yêu thương, đó là những ǵ tôi muốn chia sẻ.

 Ngày Lễ Thánh Tâm Chúa 2001.