MATTA HAY MARIA

Cầu nguyện hay họat động là một vấn đề lấn cấn trong đời sống người Kitô hữu, điều nào tốt hơn, dễ thực hiện hơn. Mẫu gương của đức Giêsu dạy cho chúng ta là ḥan hảo.

Đức Giêsu, con người cầu nguyện.

Ngài thường lên núi cầu nguyện (Mt 14,23), một ḿnh , nơi vắng vẻ (Lc 9,18). Một ḿnh là gặp gỡ cá nhân, ḷng đối ḷng tỏ bày ước muốn tâm sự. Cầu nguyện cá nhân là cần thiết cho vấn đề riêng tư, như sự ngỏ lời yêu thương của người yêu thương với người thương yêu. Gặp gỡ cá nhân để bộc bạch tâm tư và ước vọng. Ước vọng sâu xa nhất của những tâm hồn yêu thương là ước vọng được nghe tiếng nhau và được ở gần với nhau. Ước muốn được nghe tiếng nhau cần một nơi vắng vẻ, để ḷng ngỏ với ḷng, để hai tâm hồn gặp gỡ. Ước muốn được ở gần với nhau là muốn ở trong nhau, để nỗi buồn hoặc niềm vui của người này là của người kia. Ơ trong nhau và hướng về nhau trong mọi nơi mọi lúc, bắt đầu khởi đi từ gặp gỡ riêng tư. T́nh yêu không thể thực hiện nếu t́nh yêu ấy là xa cách, người ta không thể yêu một khỏang trời trống rỗng, người ta yêu thương bởi v́ trong khỏang trời ấy có một con người cụ thể, có thể gọi tên, có thể tay nắm chặt một bàn tay, d́u nhau đi trong chiều vàng lững thững.

Giữa khỏang trời ấy không là trống rỗng bởi yêu thương đă đặt vào cuộc đời một bóng h́nh trong tim. Sự thinh lặng bề ng̣ai là cần thiết để ḷng dậy ḷng tiếng sóng, sóng của khát mong gặp gỡ, sóng của tâm hồn đang run lên v́ hạnh phúc cầm tay. Từ ấy, khỏang trống, không là khỏang trống, thinh lặng, không c̣n là thinh lặng, những ồn ào của tâm hồn dậy sóng, sóng của t́nh yêu, sóng của nỗi nhớ thương lấp đầy bằng gặp gỡ.

Đức Giêsu dạy cầu nguyện bởi cầu nguyện cũng là tỏ bày lo lắng: lo lắng trước khi nhận sứ mệnh trong phép rửa (Lc 3, 21), trước khi ra đi họat động công khai trong hoang địa, trước khi chọn nhóm 12 (Lc 6, 12), trước khi biến h́nh (Lc 9, 29), trước khi dạy Kinh Lạy Cha (Lc 11, 1).

Lo lắng của người này bày tỏ để người kia chia sẻ. Yêu nhau là thế, trao cho nhau cả những ưu tư. Chia sẻ không mong là người kia giải quyết nhưng thêm nghị lực, thêm ḷng tin nơi cuộc sống và thêm ḷng hăng hái ḥan tất. Biết được trong cuộc đời của ḿnh, ít ra cũng có một người cảm thông chia sẻ trong những lúc đau thương thử thách, là biết ḿnh đang hạnh phúc, là biết ḿnh có khả năng vượt qua và chiến thắng.  Lo lắng sẽ trở thành niềm vui khi tin tưởng bày tỏ lắng lo. Cuộc đời của hai người yêu nhau là cuộc đời chen lẫn những lo âu và khắc khỏai, một ḿnh bước đi là một lần lẻ loi, dễ vấp ngă và dễ dàng bỏ cuộc. Đôi khi chỉ cần thấy mặt nhau đă đủ xua tan những u buồn lắng lo, đó là sự kỳ diệu của t́nh yêu, sự kỳ diệu của gặp gỡ.

Có cầu nguyện cá nhân cũng có cầu nguyện với cộng đ̣an. Trước vấn đề thử thách căm go quyết liệt vào cuối đời, Đức Giêsu đă mời gọi các Tông Đồ cùng cầu nguyện với Người.

Tin Mừng Luca kết thúc ở Đền Thờ, nơi các tông đồ hằng : “liên lỉ ca tụng Chúa” (Lc 24, 53; Cv 5,12). Có những gặp gỡ cá nhân trực tiếp với Chúa và cũng có những gặp gỡ chung, các tông đồ với Chúa.

Có hai người yêu nhau cũng có hai vai tṛ đối với xă hội, đối với cộng đ̣an. Không thể là lư tưởng “ túp lều tranh với hai trái tim vàng, ta sống trăm năm”. Con người theo một nghĩa nào đó, cũng là con người của xă hội , của cộng đ̣an. Tách rời khỏi xă hội, khỏi cộng đ̣an là tách T́nh yêu ra khỏi cuộc sống. Chẳng c̣n ai và cũng chẳng c̣n nhau. Đời sống chung trong cầu nguyện, trong gặp gỡ làm nảy nở chiều kích riêng tư được phong phú. T́m gặp ta trong người và t́m gặp người trong ta.

Đức Giêsu, con người của họat động.

Phục vụ là bày tỏ ḷng yêu thương, Đức Giêsu đến để phục vụ và ban sự sống ( Mt 20, 20 -28).

Thái độ phục vụ của Đức Giêsu khiêm hạ cho đến tận cùng như là người tôi trung của Thiên Chúa (Is 41, 8-14). Người đă yêu thương cho đến cùng và chết trên Thập Giá, Người chia sẻ cuộc sống con người cho đến chết (Dt 2. 5-12).

Yêu thương cho đến cùng là một sự yêu thương nghịch lư: sự điên rồ của Thập Giá là sự khôn ngoan thật (1Cor 1). 

Không thể có phục vụ khiêm hạ nếu không có những gặp gỡ cá nhân với Thiên Chúa, đời sống cầu nguyện riêng tư  dẫn tới sự phục vụ khiêm hạ cho tới cùng. Năng lực phục vụ đến từ Thiên Chúa. Cần đầy tràn t́nh yêu lắm mới có thể đạt được đến phục vụ khiêm hạ đến cùng.

Phục vụ như thế không phải là để kể công như Matta bực ḿnh với Maria, bởi thiếu t́nh yêu nên Matta ghen tỵ với Maria, Đức Giêsu muốn nói với Matta họat động cần kín múc từ cầu nguyện. Chính T́nh Yêu Thiên Chúa thúc bách họat động chứ không chỉ do cảm xúc của con người thúc bách. Dừng lại ở khía cạnh con người, công việc phục vụ cũng dừng lại ở ḷng nhân chứ chưa đạt đến đích điểm của T́nh Yêu Thiên Chúa thúc bách. T́nh yêu phát xuất từ nơi Thiên Chúa là t́nh yêu không giới hạn, nên khởi đi từ t́nh yêu Thiên Chúa, sự phục vụ của con người mới có thể thực hiện được cách không giới hạn.

Đức Giêsu không chê trách cách thức phục vụ của Matta nhưng gợi nhắc cho Matta có một điều quan trọng nhất như Maria đă thực hiện. Đánh mất đời sống cầu nguyện, đời sống người Kitô hữu cũng đánh mất đời sống phục vụ cho đến cùng.

Cầu nguyện là gốc của họat động, họat động là hoa trái của đời sống cầu nguyện. Khởi đi từ đời sống cầu nguyện, con người mới có khả năng yêu thương cho đến cùng nhờ gặp gỡ với Đức Giêsu.

Tại một vùng núi non lạnh lẽo của miền bắc Ấn  Độ, người đi đường thường giữ ấm bằng một chiếc nồi đất nhỏ, cho than hồng vào và đậy nắp cho kín. Sau đó họ lấy dây ràng kỹ quanh nồi rồi dùng khăn vải bọc lại. Khi đă ra ngoài, họ cắp chiếc lồng ấp trên vào người cho ấm. Ba người đàn ông nọ cùng đi đến đền thờ. Đường th́ xa nên cứ đi một lúc họ lại nghỉ chân rồi mới đi tiếp. Ở một chặng nghỉ, một người trong họ trông thấy có vài người bộ hành ngồi co rúm lại với nhau v́ lạnh. Anh ta vội mở chiếc lồng ấp của ḿnh ra lấy lửa mồi cho những chiếc lồng ấp của họ để tất cả mọi người đều được sưởi ấm. Lần đó, anh ta đă cứu được mấy mạng người suưt bị chết cóng trong đêm lạnh rét buốt của vùng Bắc Ấn.

Thế rồi cả nhóm người lại lên đường. Đêm đă khuya. Đường đi tối mịt không có lấy một ánh sao. Người bộ hành thứ hai mở chiếc lồng sưởi của ḿnh để mồi lửa vào ngọn đuốc mà anh ta mang theo. Ánh sáng từ ngọn đuốc đă giúp cho cả đoàn người có thể lên đường an toàn.

Người thứ ba cười nhạo hai người bạn đồng hành của ḿnh: “Các anh là một lũ điên. Có hoạ là điên mới đem phí phạm ngọn lửa của ḿnh như thế”.

Nghe thế, họ bảo anh ta: “Hăy cho chúng tôi xem ngọn lửa của bạn”.

Anh này mở chiếc lồng sưởi ấm của ḿnh ra th́ hỡi ôi, lửa đă tắt ngúm từ bao giờ, chỉ c̣n lại tro và vài mẩu than leo lét sắp tàn.

Với ngọn lửa của ḿnh, một người đă cho đi hơi ấm, người kia cho đi ánh sáng. Duy có người thứ ba đă muốn giữ lấy ngọn lửa cho ḿnh th́ lửa tàn lụi mà anh ta lại chẳng được ǵ và cũng chẳng có ích cho ai.

T́nh yêu được kín múc là t́nh yêu cần chia sẻ, cuộc sống không có chia sẻ là cuộc sống chết, như ngọn lửa của người thứ 3 trong câu chuyện bị tắt ngúm. Cuộc sống chia sẻ mà không kín múc là cuộc sống không thể chia sẻ, ngạn ngữ Latinh nói: “ không thể đem cho cái mà bạn không có”. Cần có một t́nh yêu để có khả năng chia sẻ, nếu bằng ḷng nhân bạn sẽ chia sẻ hết mức của ḷng nhân, nếu bạn kín múc T́nh Yêu từ Thiên Chúa bạn sẽ chia sẻ đến vô hạn định của T́nh yêu thúc đẩy.

 

Đức Giêsu là mẫu gương cho bạn.

 

Lm Giuse Ḥang Kim Toan