Lối buồn tuyệt vọng.

Giuđa Iscariot có lẽ anh rất buồn, có biết bao người nhắc tên anh như một lời nguyền rủa hay khinh bỉ. Khi anh ra khỏi pḥng tiệc trời đă tối. Cái tối trời của dự định trao nộp chính Thầy. Bao nhiêu năm theo Thầy, anh cũng đă từng thấy những điều tốt lành Thầy đă làm, anh cũng như bao môn đệ khác, hy vọng được chia vào vương quyền nào đó khi Thầy lên nắm quyền. Một khát vọng rất người của anh, anh không khéo che giấu, nên v́ thế anh bán nộp chính Thầy. Anh đă quyết định đẩy đưa Thầy đến chỗ bày tỏ vương quyền của Thầy khi đến cùng đường sự chết. Cái tối trời của ḷng tham vọng đă che mờ mắt lương tâm của anh, giá bán Thầy chỉ bằng giá của một người nô lệ, không chắc v́ anh đă tham tiền cho bằng sự tham quyền. Sự ước ao quyền vị ấy đâu chỉ riêng anh mới có mà các môn đệ khác cũng thế. Sự mù tối của tâm hồn muốn chiếm được địa vị cao khiến có người môn đệ đi lối đường cửa sau, như trường hợp bà mẹ của hai người con ông Dê-bê-đê đến xin Thầy chia vương quyền.

Sự tối trời mà Gioan đă ghi chép lại có phần nào mang sắc thái diễn tả của tâm hồn người A Đông, khi người ta nói đến sự mê muội. Sự tối trời cũng như sự tối ḷng của các môn đệ. Đă hẳn nhiều làn Thầy đă nói với các môn đệ: “Ai muốn làm lớn giữa anh em th́ phải làm người phục vụ anh em” (Mt 20, 26), tiếc thay lời nói ấy cũng như giọt nước đọng trên những chiếc lá, mau khô đi v́ nắng lên. Con người đam mê danh vọng có sự mờ tối của lối đường, họ không nh́n thấy nhau, không nh́n thấy ǵ khác ngoài quyền lực. Giuđa anh cũng thế, không ai dám bỏ cả cuộc đời cuộc đời ḿnh cho những điều được coi là sự điên rồ của Thập Giá, nếu chưa hiểu hết lối đường ấy dẫn ḿnh đi tới đâu. Phêrô tuyên tín khi Thầy sắp ra đi mạnh mẽ như thế nào, khi nói: “dầu tất cả có vấp ngă v́ Thầy đi chăng nữa, th́ con đây cũng chẳng bao giờ vấp ngă” (Mt 26, 33). Lời nói ấy chưa kịp nguội đi, th́ đă bắt đầu bội phản. Sự bội phản của con người cũng dễ như trở bàn tay. Nếu không đi qua vấp ngă làm sao có thể khẳng định với ḷng ḿnh, để gọi Đức Giêsu “Là Thầy và là Chúa”. Sự vấp ngă của anh Giuđa, cũng là do tối trời vậy thôi.

Anh Giuđa giao nộp Thầy, để Thầy mau sớm tỏ bày vinh quang, cái nóng hổi của ḷng nhiệt thành khi chưa hiểu biết hết vị Thầy, cũng là cái vấp ngă. Giống như Phêrô thay mặt cho các anh em của ḿnh vừa tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16, 16), để rồi cũng lại ngăn cản ngay khi Thầy báo cuộc thương khó lần thứ nhất :”Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy” (Mt 16, 22). Sự nóng vội cũng là sự tối trời mà người ta thường nói “tối mặt, tối mày”. Cái tối trời của ḷng nhiệt thành, khi anh trách Maria lấy dầu thơm để xức chân Thầy mà không lấy cho tặng người nghèo. Việc làm của t́nh yêu đáp trả là một việc làm xem ra vô lư, nhưng lại là việc làm đầy ư nghĩa. Có lẽ anh chưa bao giờ cảm nghiệm sự bao dung của Thầy, có thể v́ anh vô t́nh không nghe lời Thầy trách khẽ: “người nghèo, th́ anh em luôn có bên cạnh; c̣n Thầy anh em không có măi đâu” (Ga 12, 8). Đâu biết lần xức dầu này là lần báo trước ngày mai táng Thầy trong mộ. Anh tối trời nên anh vẫn vô t́nh trước lời Thầy loan báo.

Ba mươi đồng anh quăng trả lại cho người mua chuộc, giống như Phêrô nghe tiếng gà gáy và chợt tỉnh lời Thầy loan báo: “Nội đêm nay gà chưa kịp gáy, th́ anh đă chối Thầy 3 lần” (Mt 26, 34). Giống như mọi người, anh Giuđa, cũng chợt tỉnh như khi trong bàn tiệc, khi Thầy báo có người trong anh em sẽ nộp Thầy. “Thưa Thầy, chẳng lẽ con sao?” (Mt 26, 22). Một câu hỏi giật ḿnh cho các môn đệ chứ chẳng riêng anh, trong thâm tâm của anh chắc có lẽ buồn khi nghe chính Thầy trả lời: “chính anh nói đó” (Mt 26, 25). Buồn quá phải không anh, ba năm theo Thầy đổi lấy ba mươi đồng bạc thôi sao. Thế mà đâu chỉ riêng anh, bao người theo Thầy cũng mong đổi chác được cái này và cái kia chứ đâu t́m kiếm chính Thầy. Sự bội phản của con người là điểm t́m kiếm thấp hèn ấy, sự tối trời cũng là điểm u mê ấy.

Cuối cùng khi nghĩ về anh Giuđa, tôi cũng chỉ tiếc cho anh, không thấy được ḷng bao dung của Thầy. Phêrô gặp được ánh mắt của Thầy để giật ḿnh thống hối, các môn đệ khác, người về quê th́ gặp đấng Phục Sinh bẻ bánh, người khác ở lại cầu nguyện cũng gặp Đấng Phục Sinh hiện ra giữa họ. Riêng anh cái tối trời của thân phận đeo đuổi tới cùng để kết liễu đời ḿnh bằng chiếc tḥng lọng. Đă bao lần theo Thầy, chẳng lẽ không thấy được ḷng thương xót của Thầy? Có lẽ có mà chỉ là quên chưa bao giờ anh thực hành lời Thầy dạy. Chính sự quên ấy, giống như cuộc đời chuẩn bị một chiếc tḥng lọng để kết thúc đời ḿnh trong vô vọng. Người không thực hành Lời Thầy, là người đem theo sự tuyệt vọng dệt thành chiếc tḥng lọng, phải không anh?. Và tôi nhớ lại lời Thầy nhắc: “Tại sao anh em gọi Thầy: ‘ Lạy Chúa ! Lạy Chúa !’, mà anh em không làm điều Thầy dậy?” (Lc 6, 46).

Ai cũng vấp ngă nhưng ḿnh anh kết thúc sự vấp ngă của ḿnh cách tuyệt vọng. Tôi cũng tự nhủ, lối đường tuyệt vọng ấy cũng là con đường của tôi, nếu tôi không bắt đầu thực hành yêu thương như Thầy đă yêu thương. Sự mù loà về T́nh Yêu là sự tối trời đáng sợ hơn cả. T́nh yêu khám phá ra niềm hy vọng, và mở lối cho anh em, phải không anh. T́nh Yêu Thập Giá trả lời câu hỏi đó và để nhắc nhở ḿnh : “Hăy Yêu như Giêsu”.

 

Thứ Năm Tuần Thánh 2002

 

Lm Giuse Ḥang Kim Toan