Giáng Sinh trong Lời hát ru của
Đức Maria, bâng khuâng chợt nhớ những lời hát
ru của mẹ năm nào, ru những người con
lớn khôn. Có lời ru,
đưa Đức Giêsu vào yên lành trong giấc ngủ cũng
đưa những đứa trẻ khác b́nh an trong ṿng
tay người mẹ. Lời ru giữa cuộc sống,
con nhiều chiến tranh, c̣n nhiều bom đạn nhưng
vẫn không bao giờ thiếu những bàn tay ôm ấp cho
con thơ vào giấc ngủ. Xin cho c̣n lời ru của
những ngày thanh b́nh của Mùa Giáng sinh trên toàn thế
giới, để hận thù ch́m trong tha thứ, để
lời ru c̣n là lời hát hoà b́nh ru những giấc
ngủ trưa, đưa tâm hồn trẻ thơ lớn lên
trong sự b́nh an.
Có một thời mẹ ngồi hát
ru con ngủ mỗi khi chiều đến,
những buổi chiều đồng quê, gió lay động
bên ngoài luỹ tre đầu ngơ, những khóm trúc xào
xạc như muốn long lay chiều vàng trước ngơ.
Bụi tre, khóm chuối, hàng cây man mác lời ru của
mẹ. Có một thời mẹ c̣n mong ước những
khi con khôn lớn, con sẽ nên người hữu ích,
lời ru đan dệt vào những ước mơ
truyền cho con những cảm nghiệm, niềm cảm
mến. Mẹ cho con tiếng hát tôn thờ Thiên Chúa, ḷng
yêu mến Đức Mẹ. Mẹ không là ca sỹ nhưng
lời hát ru con một thời để lớn, ru con
một niềm tin kính, lời ru ấy nặng hơn
ngọc, nhẹ hơn mây, để con đi hết
chiều vàng trần thế trong hơi thở thiên đàng.
Lời mẹ hát, một thời dưới
chiều vàng của đồng lúa chín, ngọt hơn
mật ngọt của rặng mía, thơm hơn hương
thơm của cánh đồng. Mẹ dạy cho con biết
về Chúa như đồng lúa vàng, như rặng mía
cuối sân, như cánh
đồng toả hương cuối gió. Chúa là quê hương,
Chúa là cánh đồng cho con niềm vui ngây ngất
buổi chiều tuổi thơ. Chúa là gió mát, Chúa là trăng
thanh, Chúa là cánh đồng con thả diều cuộc
đời của con, cứ bay măi hết chỉ mà
trời vẫn c̣n xa. Chúa xa hơn con tưởng, nhưng
thật gần hơn con nghĩ, bởi v́ đôi khi con cũng
cảm thấy, Chúa ở trong bài hát, Chúa ở trong
tiếng hát của mẹ. Chúa là cánh đồng tuổi
thơ.
Lời mẹ hát đôi khi man mác
buồn của những chiều nặng ḷng sám hối,
lời hát của người con trẩy đi phương
xa để phung phá gia tài của cha nó, lời hát
buồn ấy cho con biết thực tại của kiếp
nhân sinh. Đôi khi nặng ḷng yêu mến, đôi khi
lại nhợt nhạt trong chiều vàng đi xa. Lời
mẹ hát cho con khôn lớn, cho con đi vào cuộc đời
với ư thức của thân phận.
Có một thời mẹ dạy con
hát, những tiếng hát của tuổi thơ dâng Chúa. Khúc
hát mang thanh âm của con gà trống mới tập gáy,
tiếng đục, tiếng trong
đang ngẩng cao cổ gáy cuối sân. Cuộc
đời là thế, có một thời rất lơ mơ
để cảm nghiệm t́nh Chúa yêu thương, để
rồi cứ mải mê, để rồi cứ đứt
quăng. Nếu ngày ấy không bắt đầu cảm
nghiệm của thủa tập hát, tiếng hát của
mẹ cũng có ngày tiếng c̣n, tiếng mất theo
tuổi đời của mẹ và con sẽ bơ vơ
lạc lối. Mẹ dạy con hát để đôi khi con
cũng hát, hát để ca khen, hát để bày tỏ
niềm sám hối những khi không thể diễn tả.
Lời mẹ hát, tiếng hát
ấy đưa con khôn lớn, đưa con vào con
đường t́nh yêu viên miễn. Chúa là lời ca, Chúa
là tiếng hát, Chúa là tất cả những ǵ con có
thể gặp gỡ và gọi tên, nhưng Chúa cũng là
Đấng vượt trên tất cả những ǵ con nghĩ,
con cảm nghiệm. Người là Đấng khác, khác
với những ǵ con có thể gặp gỡ, khác với
tất cả những ǵ con có thể gọi tên. Bởi
Người là Đấng khác, nên lời hát của
mẹ vẫn như khẽ chạm, vẫn như trưa
vắng khát chiều vàng lưu luyến. Lời hát
của mẹ vẫn đong đầy nguyện ước,
ước cho đoàn con, ước cho cuộc đời,
ước mong cho quê hương và ước mong cho chính
mẹ.
Hôm nay, chiều chợt nghe lời
hát của một bà mẹ ru con trước cửa, ánh
chiều vàng thấp thoáng, những cánh mây đọng
lại trong con nỗi nhớ niềm thương. Cũng
chiều quê ấy, cũng cánh đồng, vườn
chuối, rặng tre, tiếng hát đưa con về khung
cảnh sống tuổi thơ. Ngày xưa, bây giờ, có
lẽ rất gần, gần như mới hôm qua, gần
như đang sống. Những bà mẹ, bao giờ vẫn
thế, phải không mẹ, vẫn những lời hát ru,
vẫn tiếng hát đưa những đứa con vào
đời, vẫn trọn niềm tin kính dâng Chúa
những ước nguyện. Và hôm nay lại bỗng
rạo rực trong con niềm cảm mến.
Mẹ không cần hát hay đâu
nhỉ, nhưng mẹ hát bằng tất cả niềm thương
mến, mẹ không cần là ca sỹ đâu, nhưng
mẹ hát ru chiều vàng ngon giấc ngủ, mẹ đâu
cần là ca sỹ, nhưng mẹ là người nghệ
sỹ tài ba của Thiên Chúa, bởi Thiên Chúa tác tạo nên
mẹ, cho mẹ tiếng hát ru, ru một chiều vàng, ru
buổi trưa nắng, ru cả cánh đồng tuổi thơ.
Rặng tre già, vừng khóm trúc, vuờn rau xanh, tiếng hát
của mẹ long lanh như sương mai đọng
nhẹ trên những chiếc lá, như tiếng ŕ rào,
vọng lời chim hót. Một sớm mai, bỗng chợt
nghe tiếng hát, bỗng chợt đồng lúa xanh,
bỗng chợt hơi sương, bỗng chợt lành
lạnh, mà ấm áp, mà tŕu mến. Có phải giọng
mẹ hát ru là những giọt sương mai, ru những
cánh đồng, ru cả cuộc đời trong con. Có
lẽ là tất cả, có lẽ là hơn thế và có
lẽ là bất ngờ.
Mẹ là mẹ thôi, mẹ là
lời hát, là giọng ca, là tiếng ru, cho con say ngủ,
cho con niềm vui, cho con vào đời. Mẹ là mẹ thôi
nhỉ, cho con niềm phấn khởi, cho con tuổi thơ
đong đầy, cho chiều vàng chiều nay đợi sáng
mai thức dậy và ngỡ ngàng. Mẹ vẫn là mẹ,
và ngày mới bắt đầu. Mẹ là mẹ thôi
nhỉ. Thế là quá lớn, thế là quá đầy, cho
con biết Chúa, cho con biết người, cho con cuộc
sống.
Có một thời, lời mẹ hát
vẫn c̣n hát măi dù khi mẹ không c̣n nữa, tiếng hát
ấy ca tụng Thiên Chúa trên trời, tiếng hát ấy
cho con đi vào đời, tiếng hát ấy cho con ch́m
đắm trong kinh nguyện, cho con dư đủ sống
cuộc đời mến Chúa. Hát nữa mẹ nhé,
giữa cuộc đời tiếng hát làm vơi những
nỗi niềm, tiếng hát đưa cánh diều lên cao
giữa chiều vàng, tiếng hát vọng gọi con về
những chiều lạc lối, dẫn con vào cuộc
đời và cuộc đời cần những tiếng hát.
Có một thời,
mẹ tiếc rằng không có ǵ cho con. Không tiếc
đâu mẹ ơi, cuộc đời vẫn dư dả
những gia tài mẹ ban tặng. Mẹ cho con t́nh yêu,
niềm tin kính và thế là tất cả gia tài không
thể mất. Gia tài của tất cả các bà mẹ có
thể cho những đứa con của ḿnh, cho dù đó là
những bà mẹ nghèo nhất trần gian. Không bao giờ
mẹ quá nghèo mà không thể cho con đâu, mẹ nhỉ.
Và thế là sướng và thế là đủ để
con có tiếng hát đi vào đời.
Lời mẹ hát, những tiếng
hát ngọt ngào, chảy vào gịng sông tuổi thơ, như
làn gió thoảng giữa mùa hạ trưa nắng, như
gió mơn man một buổi sớm sang xuân, như gió
nhẹ đưa chiếc lá vàng lơ lửng bay qua mùa
Thu, và nặng ḷng chất nhớ của mùa Đông.
Bốn mùa mẹ hát, bốn mùa ghi nhớ, tuổi thơ
vụt qua, những ngày mẹ hát. Bây giờ mỗi đứa
một phương thỉnh thoảng lời hát bay qua
giữa cuộc đời, làm miên man nỗi nhớ,
nặng một trời thương, mẹ ngồi trước
cửa, mong từng đứa con, về qua trước ngơ.
Lời hát mẹ xưa, dẫu rằng xa xôi cách trở,
vẫn mong bay về, đọng trên lời mẹ hát,
ướp trong lời ru một ngày con khôn lớn.
Xin mong kết lại một đời mẹ hát cho
con h́nh hài, cho con lớn khôn và lời hát ấy đưa
mẹ vĩnh viễn vào trong cuộc đời của
những người con.
“À ơi, ới ơi ời ru,
mẹ ru con ngủ”.
Nhớ và nhớ những ngày thơ
mẹ ru con ngủ. Xin tạ ơn mẹ và xin tri ân Thiên
Chúa, đă cho mẹ con quá nhiều gia tài, đă cho
mẹ con quá dồi dào sự sống, để trao cho con
sự sống và cho con có là có tất cả.
Lm Giuse Ḥang Kim Toan