HỌ SẼ NH̀N LÊN

ĐẤNG HỌ ĐĂ ĐÂM THÂU

 Tôi sẽ viết bài ca t́nh yêu trên Thập Giá, tôi đang ngất ngây bởi mối t́nh Thập Tự. Giêsu, con muốn gọi lên cho thật lớn về t́nh Người đă thương nhân thế. Giêsu Người đă chết để nhân lọai được sống và sống dồi dào.

Trong một lần dừng chân bên quán nước, tôi chia sẻ với những người bạn tôi về t́nh yêu, tôi cũng muốn chia sẻ góc nh́n của tôi với mọi người chung quanh tôi.

Câu chuyện t́nh yêu của tôi không thi vị như như những giọt nắng bên thềm, cũng chẳng mang nét kiêu sa như giọt mưa trên lá mà mang sắc thái của một người gồng gánh trách nhiệm nuôi con, mang những nét mồ hôi đẫm áo, đọng trong ḿnh những nghĩ suy, lo lắng của tháng ngày.

Như những buổi chiều thường khi tôi đi dâng lễ, chiều đó một buổi chiều lấm tấm mưa rơi. Những cơn mưa Sàig̣n như chợt nắng và chợt mưa, tôi gặp một h́nh ảnh như thường xuyên mọi ngày vẫn thấy, nhưng hôm nay khác hơn mọi ngày, trong tôi bồi hồi những xuyến xao, làm lay động từ chốn sâu thẳm của tâm hồn tôi những tâm t́nh mới lạ. 

H́nh ảnh ấy của một người thợ hồ, trên chiếc xe đạp của anh c̣n dắt theo chiếc xẻng và cây xà beng, nếu h́nh ảnh chỉ có thế, tôi vẫn bàng quang với cuộc sống. Thật lạ, tôi vẫn không hiểu, điều ǵ đă lay động tâm hồn tôi. Phải rồi, có bao điều chung quanh tôi vẫn tuôn chảy mà tôi đâu hề ư thức ḍng đời đang chảy tuôn, hôm nay h́nh ảnh của người công nhân ấy làm tôi lay động, chợt dừng lại và suy nghĩ. Một tay anh lái xe, một tay kia anh đang cầm trái bắp ăn vội, tôi bỗng ngỡ ngàng nhận ra cái chắt chiu của đời sống là thế.

Có hạnh phúc nào mà không cần phải chắt chiu, có Thập Giá của năm xưa mà đă chẳng có những đêm nguyện cầu, từng bàn tay nâng khẽ chữa lành, từng lời nói vỗ về yêu thương của Giêsu. Người đă chắt chiu để gom về cho tôi niềm hạnh phúc, cái hạnh phúc dẫu có đơn sơ của những đứa trẻ được tung tăng đến lớp mà người cha của chúng góp nhặt từ những trái bắp ăn vội, từ những nhặt nhặn, dè sẻn đồng lương ít ỏi cho những đứa con niềm vui như bạn bè cùng trang lứa.

Tôi đă gặp được niềm mừng vui bởi Giêsu Người đă chết để cho tôi được sống và sống dồi dào, như sự bất ngờ h́nh ảnh tôi gặp giữa phố h́nh ảnh hy sinh của người cha để góp về cho những đứa con niềm vui. Giọt nước mắt nào mà không mặn như người ta thường nói, chính v́ những giọt nước mắt mặn ấy mà tôi đang gặt hái được hạnh phúc. Như h́nh ảnh của Thánh Vịnh 125 “ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng”. Mùa gặt của người cha ấy chính là trên thành quả của những người con. Cần thiết để thấy cái hạnh phúc của những người làm con, cái hạnh phúc của những đứa con mà chính cha đă hy sinh để kiến tạo. Có thấy niềm hạnh phúc người con mới thấy bổn phận của chính ḿnh là cần nên người và nên thánh. Thật bất hạnh,  những người con không thấy được giá trị của việc người cha từng chắt chiu trong cuộc sống để những người con t́m được niềm vui. Thật bất hạnh cho tôi khi tôi sống cuộc đời Kitô hữu cách buồn thảm và kéo lê cuộc sống. Người đă chắt chiu cuộc sống v́ tôi, cái chắt chiu ấy vắt kiệt từ trái tim Người đổ ra trên Thập Giá, Người đă bộc lộ con tim yêu thương của Người một cách mạnh mẽ bằng cách phơi bày trái tim ra khỏi lồng ngực. Người đă yêu bằng tất cả t́nh yêu bằng tất cả trái tim muốn đổ đầy vào cuộc sống T́nh yêu của Người và Người đă chết trên Thập Tự v́ tôi, làm sao tôi có thể sống thiếu niềm vui, khi chính trái tim Người vắt kiệt nước và máu v́ tôi.

Tôi cảm thấy niềm hạnh phúc, Người đă chết thay cho tôi, Người đă sống cách đầy tràn cuộc sống để tôi cũng được sống đầy tràn. Tôi biết được h́nh ảnh của người cha trần thế chắt chiu từng đồng lương để mong cho những người con hạnh phúc và tôi cũng gặp thấy trái tim của Giêsu rộng mở trên Thập Giá, bày tỏ cho tôi t́nh yêu của Thập Tự có thật trong ḍng cuộc sống đang tuôn chảy. Từ cạnh sườn của Giêsu, như vẫn không ngừng tuôn chảy ḍng của sự sống, trào tuôn từ những h́nh ảnh rất thường ngày mà tôi có thể bắt gặp mỗi lần ra phố, trên những khuôn mặt của người cha, trong những nét nhăn của những bà mẹ. Cuộc sống quanh tôi vẫn đầy tràn, nỗi niềm của niềm say sưa diễm phúc bởi được biết ḿnh được yêu thương.

Đang khi tôi thao thao bất tận như thế về một t́nh yêu mà tôi nghiệm thấy, bất chợt một người ngồi kế bên tôi, đặt một vấn nạn khác bạn đang suy nghĩ. “Xin ngừng lại một chút và tôi xin hỏi: tại sao anh không suy nghĩ đến những người con đang phá sản sự góp nhặt, chắt chiu của người cha mà anh bắt gặp? Tại sao anh luôn đặt ra những lư tưởng mà tưởng chừng như chỉ trên mây trên gió, nếu những người con đang phung phá tài sản của cha nó?”

Có một h́nh ảnh rất gần với h́nh ảnh mà người bạn đặt ra cho tôi. Đó là h́nh ảnh của người cha nhân từ trong Phúc Âm. Có người cha nào hiểu sát gần hơn cái t́nh cảm của người cha nhân hậu trong Phúc Âm,  những người cha hôm nay đang gặp phải những đứa con phung phá tài sản mà cả đời ông gom góp cho con sống hạnh phúc. Có khi là chấp nhận chia gia tài cho chúng, có khi là chấp nhận bị tước đọat như  chấp nhận để trái tim bị đâm thâu, có khi là gặp gỡ sự tha thứ vô hạn của Thiên Chúa qua lời khẩn cầu của Chúa Giêsu trên Thập Giá: “Xin tha cho chúng v́ chúng không biết việc chúng làm”.  Cách thức gặp gỡ nào đi chăng nữa phải chăng chính những người cha ấy, dễ dàng cảm nghiệm hơn ai hêt về T́nh Chúa yêu thương? Tôi cảm phục những người cha như thế vẫn có trong cuộc sống, để cuộc sống này vẫn cứ măi trở nên cánh đồng xanh tốt giũa những sa mạc hoang vu, để ánh sáng vẫn c̣n cháy sáng xua đi những miền tăm tối.

Có nhiều đau khổ trên cuộc đời này mà tôi không thể gọi tên, cái đau khổ của những con người đă dành cả cuộc đời của ḿnh lo cho những đứa con, để rồi trong lúc già nua bệnh tật, những đứa con dùa chia cho nhau mỗi đứa có trách nhiệm nuôi cha nuôi mẹ ít tháng. Phải chăng những đau khổ này không có giá trị của sự hiến tế, phải chăng những đau khổ này không phải là chỉ cần đưa tay là có thể đụng ngay vào trái tim yêu thương của Thiên Chúa. Và phải chăng đó cũng chính là lời mời gọi để hiến thánh những người con, bằng việc được tháp nhập vào hiến tế của  Đức Giêsu : “Con tự hiến thánh con, để họ cũng được hiến thánh trong chân lư.”

Tôi vẫn biết, cái bài học khó nhất trong cuộc sống là những đau khổ đang gánh chịu. Đau khổ mọi cách, đau khổ mọi chiều trong cuộc sống. Nếu tôi không đụng được t́nh yêu của Thiên Chúa có lẽ tôi sẽ là người thất bại, thất bại trong tuyệt vọng.

Giống như một người đang mơ, thấy ḿnh đang đi trên băi cát vào những buổi chiều vui trong cuộc đời. Những buổi chiều rất nhiều dấu chân để lại trên băi cát bờ vui. Ḷng như hân hoan mở ra cùng biển sóng, bước chân đang chạy nhảy tung tăng ghi lại rất nhiều dấu trên băi cát. Rồi cũng trong giấc mơ ấy, xuất hiện một chiều mây trời phủ đen kín lối, những dấu chân không c̣n nữa, chỉ c̣n thấy dấu chân độc hành trên băi cát, người ấy thấy ḿnh lạc lơng cô đơn trên băi cát, những dấu chân dường như cũng lún sâu hơn, cái cô đơn của thân phận đè nặng, cái lạc lơng của chiều giông băo, người ấy muốn khóc lên v́ đau khổ. Đau khổ của thân phận bị bỏ rơi, đau khổ v́ thân phận của xót xa cho những t́nh đời thay trắng đổi đen. Người ấy khóc than cho số phận, đang khóc than như thế t́nh cờ nghe vọng lại ở bên tai : "Phải chăng con đă thấy chỉ một đôi dấu chân, sao con không nghĩ rằng chính Ta đang cơng con trên vai đi qua những đọan đời đen tối nhất, phải chăng con đă không nghĩ rằng con không bao giờ gặp được Ta trong cuộc sống”

Thiên Chúa đang cơng tôi trong những lúc bất hạnh của cuộc đời tôi, bởi Thiên Chúa đă làm người, một người có danh xưng là Giêsu, Người đă từng nghiệm thấy nỗi cô đơn khủng khiếp đến nỗi Người đă từng kêu lên: “ Cha ơi, sao Cha bỏ con”. Lời kêu lên ấy từ sự ngỏ lời của một thân phận bị bỏ rơi, các môn đệ th́ đứng xa xa trông lại, những người đă từng được chữa lành, đứng nh́n sự thoi thóp của con người trên Thập Giá. Thân phận cô đơn của tôi Người đă đón nhận nó trên Thập Giá, Người đă cơng tội lỗi của tôi trên Thập Giá Của Người, Người đă mở cho tôi một lối thóat từ trái tim bị đâm thâu của Người, Người đă gánh lấy cuộc đời của tôi trong Lời kêu xin của Người: “Cha ơi, sao Cha bỏ con?”. 

Trong những đau khổ của trần thế, tôi biết Người đă mang lấy tất cả trong con người nhân thế để con người trong những đau khổ cuộc đời của ḿnh thấy được một giá trị hiến tế nơi Thập Giá. Những đau khổ cách này hay cách khác, là những cơ hội rất tốt để có thể chạm vào ngay được trái tim rộng mở của Đức Giêsu trên Thập Giá. Tôi biết điều này rất khó đón nhận, rất khó nuốt trôi trong cuộc sống, nhưng làm sao tránh khỏi, làm sao có thể sống cuộc sống mà thiếu nghĩa khổ đau. Bởi tôi là người, một người yếu đuối, một con người rất giới hạn mà thôi. Dầu ǵ đi nữa tôi cũng chỉ nguyện xin được một điều, một điều quan trọng nhất đối với tôi là được chạm vào ḷng thương xót của Chúa đă mở ra trên Thập Giá v́ tôi.

Tôi không thể nói một cách rơ ràng hơn được nữa trong lúc này, bởi chính tôi cũng đang run sợ trước màu nhiệm đau khổ cuộc đời. Tôi chỉ ước ao và tự nhủ : Xin cho tôi được gặp ánh mắt nhân từ của Chúa như Phêrô gặp được cái nh́n sau những lần chối Chúa. Chỉ cần một ánh mắt nh́n đă đổi cuộc đời Phêrô, tôi cũng xin được một lần gặp ánh mắt ấy của Người trong cuộc sống của tôi.

Tôi không lên  án Giuđa Iscariot, tôi chỉ tiếc cho anh đă không thấy được ánh mắt tha thứ thương xót của Chúa và như thế cuộc đời là tuyệt vọng, là bế tắc, là đóng cánh cửa ḷng nhân ái của Thiên Chúa với cuộc đời của ḿnh. Và như thế, nghĩa là cuộc đời này sẽ phá sản ḥan ṭan, khi tôi không đụng chạm được vào t́nh thương của Người.

Tôi cũng sẽ tuyệt vọng, nếu như tôi chỉ thấy dấu chân cô độc của tôi, trên băi cát cuộc đời của những ngày đen tối bế tắc. Tôi cũng sẽ là những con người tuyệt vọng nếu trong những lo âu, trong những vất vả, trong những lần bị chối từ, trong những thất bại của cuộc đời mà không được đụng đến trái tim của Người đă mở ra v́ tôi trên Thập Giá.

H́nh ảnh sống động trong tôi là h́nh ảnh trái tim yêu thương của Thiên Chúa không c̣n cất giữ trong lồng ngực mà phô bày ra bên ng̣ai của thân thể, để tôi có thể thấy, để tôi có thể chạm được vào ḷng Chúa yêu thương trong cuộc đời của tôi và như thế tôi sẽ không bao giờ tuyệt vọng để phá sản cuộc đời của ḿnh . Xin cho tôi được thấy và được chạm vào trái tim yêu thương của Người.

Để kết thúc tôi xin được mượn câu thơ của tác giả nào đó, đă được khắc trên  tác phẩm điêu khắc bằng đá tại một công viên ở Huế: “Hăy yêu như đang sống, hăy sống như đang yêu, yêu để cuộc sống tồn tại, sống để t́nh yêu có mặt.”

 Ngày Lễ Thánh Tâm Chúa 2001.