Ư NGHĨA LỬA

 Nghi thức làm phép Lửa Mới và Nến Phục Sinh. Nến Phục Sinh sẽ được Linh mục thắp sáng tượng trưng cho cho đám mây sáng, khi xưa đă soi dẫn đường cho dân Do thái trên đường về Đất Hứa. Ngày nay, Nến nầy tượng trưng cho Chúa Kitô là Ánh Sáng Thế Gian.

Lửa Mới tượng trưng cho Thánh Thần, Đấng làm nên những điều mới.

Trên Thập Giá Đức Giêsu phó nộp hơi thở cho Thánh Thần và hôm nay Chúa Thánh Thần đă trao lại hơi thở mới cho Đức Giêsu. Lửa Mới được thắp lên cho thế gian, Giêsu Kitô là tâm điểm của lịch sử cứu độ được thắp lên cho thế gian, hoàn tất nhiệm cục cứu độ của Chúa Cha và trong Chúa Thánh Thần.

Đối với dân tộc K’ Ho, người Lạch vùng cao nguyên Lang Bian, bếp lửa  mang một ư nghĩa rất quan trọng. Bếp lửa ngoài công dụng nấu chín thực phẩm c̣n là một ḷ sưởi, c̣n là nơi quy tụ cả gia đ́nh để chia sẻ với nhau bữa ăn cũng như lửa ấm. Lễ hội bao giờ cũng gắn bó với nghi thức thắp lửa thiêng. Lửa xua đuổi thú dữ, đẩy xua muỗi ṃng, tạo bầu khí ấm áp, tạo nên những gặp gỡ… Không gia đ́nh nào là không có bếp lửa. Những người xưa trong làng bao giờ cũng muốn ở gần bếp lửa, cho dù nhà có thể xây sửa sang trọng như thế nào.  Bếp lửa, đối với họ c̣n là gia đ́nh, một gia đ́nh hạnh phúc là một gia đ́nh bếp lửa giữ được lửa cháy.

 Bếp Lửa nơi quy tụ.

 Bếp lửa nơi quy tụ, Thánh Thần là Ngọn Lửa Mới, Đấng quy tụ, tập họp Dân Thiên Chúa. Quy tụ, tập họp để đổi mới, hiến thánh dâng lên Thiên Chúa những ǵ tinh tuyền nhất. Lửa hiến thánh, công dụng của lửa là đốt cháy, đốt cháy những ǵ c̣n là bợn nhơ, những ǵ chưa đủ tinh tuyền, giết chết những vi trùng chung quanh vây bám để làm nên những tế vật tinh tuyền. Lửa đêm Phục Sinh cử hành trong Phụng vụ cũng mang một ư nghĩa : “ Công tŕnh cứu chuộc nhân loại và tôn vinh Thiên Chúa cách trọn hảo này đă được tiên báo trong Cựu ước, qua những kỳ công vĩ đại của Chúa Kitô hoàn tất nhờ mầu nhiệm Vượt Qua của cuộc khổ nạn hồng phúc, sống lại từ cơi chết và lên Trời vinh hiển của Người; nhờ đó, :Người đă chết để tiêu diệt sự chết cho chúng ta và sống lại để tái lập sự sống”. V́ vậy trong phụng vụ, điều chính yếu Hội Thánh cử hành là mầu nhiệm Vượt Qua, mầu nhiệm Đức Kitô hoàn tất công tŕnh cứu độ chúng ta” (1067 GLTC). Đêm nay, là mẹ của mọi đêm, đêm Thiên Chúa thắp sáng lên Ngọn Lửa Mới cho nhân loại, Lửa Vượt Qua của Chúa Kitô được thắp lên bằng Thánh Thần. Nếu trong nền văn hoá, lửa là dấu hiệu cho sự quy tụ,  th́ trong Phụng Vụ đêm Phục Sinh, Lửa cũng là dấu hiệu quy tụ một dân mới, dân được tái sinh bằng lửa và Thánh Thần, để cùng với Đức Kitô dâng lên Chúa Cha. “Nhờ phụng vụ, nhất là trong Thánh Lễ, “Công tŕnh cứu chuộc chúng ta được thực hiện” (SC 2).

 Lửa xua tan sợ hăi .

Vốn là người dân tộc, rừng thiêng và thú dữ luôn là một lời đe doạ cận kề. Cuộc sống vây quanh họ bằng những sợ hăi. Ngọn lửa được đốt lên mang lại sự can đảm, nhuệ khí cho người tiếp cận với lửa. Lửa v́ thế cũng là lửa thiêng, người ta vui mừng, nhảy múa chung quanh lửa hồng, không c̣n sợ hăi, không c̣n  lo sợ thú dữ ŕnh mồi cắn xé. Lửa đêm Phục Sinh mang một ư nghĩa “ sự thánh thiện của đêm nay xua đuổi hết tội khiên tẩy sạch vết nhơ, người có tội được sạch trong, kẻ ưu phiền sướng vui hân hoan” (Exsultet).  Cuộc đời người tín hữu giống như sáp nến, sáp nến ấy có những thành phần tinh tuyền và có cả những thành phần chưa đủ tinh tuyền kết lại, tạo nên cây nến cuộc đời. Cuộc đời được thắp bằng lửa Thánh Thần, Đấng Thánh Hoá, đốt cháy thanh luyện những ǵ chưa đủ tinh tuyền. Lửa mới của mỗi năm được thắp lại, bởi v́ lịch sử thời gian có thể bị phủ bụi, bụi của những hoen úa bám vào nên cần được thanh luyện sau mỗi chặng thời gian. Lửa của những lễ hội, lửa của những tấm ḷng được thắp lên, mang theo những nguồn vui tinh tuyền của ngọn lửa thiêng. Lửa của đêm Phục Sinh vừa mang tính chất thời gian hữu hạn vừa mang tính chất thánh thiêng vô hạn đă thắp đă được đốt lên trong cuộc đời của Đức Giêsu. Mỗi người khi thắp ngọn nến đời ḿnh từ ngọn nến Phục Sinh tượng trưng là Đức Kitô cũng khát khao được tháp nhập vào trong Đức Kitô để cùng sống cùng chết với Người.

 Thắp lửa theo sau một đoàn người rước nến Phục Sinh cũng gợi lên trong ta một suy nghĩ. Suy nghĩ ấy là: Cuộc đời đức tin cũng giống như ngọn lửa được thắp từ Chúa Kitô, bằng ngọn lửa Thánh Thần, ngọn lửa đức tin được trao vào bàn tay người tín hữu. Với hai bàn tay bé nhỏ che chắn giữa gió đời nhiều dông băo, việc giữ lửa của mỗi cá nhân là khó. Họ cần có cộng đoàn nâng đỡ, họ cần được thắp lại ngọn lửa của Đức Kitô qua người anh chị em cùng đồng hành với Đức Kitô. Rước mừng nến Phục Sinh cho ta ư nghĩa đó. Đối với người An Độ, việc tham dự lễ hội hoa đăng có một ư nghĩa đặc biệt, những cây nến được chuẩn bị, được cắm trên những bẹ chuối. Vào đêm lễ hội, mỗi người cầm theo cây nến của ḿnh đă được thắp sáng, họ lặng lẽ thả trên ḍng sông Hằng cây nến của ḿnh. Cây nến ấy tượng trưng cho cuộc đời của mỗi người, ngọn nến của người nào cháy hết sáp cuộc đời, báo hiệu cuộc đời diễm phúc bởi đốt cháy hết nghiệp chướng đời ḿnh để đạt tới cơi Niết Bàn. Cuộc đời c̣n dang dở, c̣n nhiều gian nan, là những cây nến c̣n cháy dang dở bị gió đời thổi tắt. Lễ hội Hoa Đăng cho ta biết khát mong của con người, là dùng hết những khả năng của ḿnh đă được nhận lănh từ bàn tay Tạo Hoá, để chiếu sáng thế gian. Người Kitô hữu cũng ước mong đốt sáng đời ḿnh bằng ngọn lửa Thánh Thần để soi chiếu vào những nơi tăm tối. Với tất cả những ước mong được Chúa Thánh Thần khơi lên trong nhân loại, một thế giới mới đang ló dạng b́nh minh và như thế cho dẫu là không c̣n là mặt trời, không c̣n trăng sao chiếu soi đi chăng nữa, th́ Thiên Chúa chính là nguồn sáng cho tất cả nhân loại đă và đang  được thắp lên giữa các nền văn hoá.

Chính v́ thế Lửa đêm nay không chỉ là ngọn lửa được thắp lên bằng những chất liệu của trần thế mà c̣n được thắp lên bằng Thánh ư của Thiên Chúa đang chín dần qua ḍng lịch sử thời gian.

Bếp lửa biểu lộ tính gia đ́nh.

Gia đ́nh biểu lộ qua bữa ăn và dĩ nhiên là qua bếp lửa là nơi thực hiện những bữa ăn có một tầm quan trọng không thể thiếu trong mỗi gia đ́nh. Ngày nào lửa không bén trên bếp, ngày ấy là một ngày gia đ́nh thiếu hơi ấm, thiếu t́nh thương. T́nh thương được biểu lộ qua bếp lửa như dân gian Việt Nam thường nói : “tối lửa tắt đèn có nhau” . Cuộc sống chung đi từ những ǵ rất thực tế: “Có thực mới vực được đạo”, người ta có muốn mơ mộng ǵ chăng nữa th́ cũng cần đến bếp lửa để nấu chín thực phẩm, nấu chín thức ăn. Ngày xưa vào những thời hồng hoang của lịch sử, việc giữ lửa là việc sống c̣n của bộ tộc, ngày nay thiếu lửa trong gia đ́nh cũng là nguy cơ cho gia đ́nh tan vỡ: “ Bếp lạnh canh nguội”. Cái bếp, một phương tiện không thể thiếu trong các gia đ́nh Đông cũng như  Tây, nhưng nó có được thắp lên mỗi ngày hay không là một việc khác, nó có phục vụ cho bàn ăn là chiếc nôi sự sống của gia đ́nh hay không là một chuyện.