MUA LẤY
NƯỚC TRỜI
Câu chuyện Tin
Mừng hôm nay thuật lại sự bối rối của
người giàu trước những của cải ḿnh có.
Đem cất giấu, xây kho lẫm, tiêu xài là những cách
người giàu dự tính. Chúa Giêsu th́ dạy dùng của
cải ta có để chúng ta sống và sinh lợi cho anh em.
Nếu như có thể thay đổi
một điều ǵ đó trong cuộc đời ḿnh,
giữa những lựa chọn theo sự mời gọi
Tin Mừng hôm nay và sự tính toán của người phú
hộ th́ ta sẽ làm ǵ? “Khoảng
cách giữa đạo đức và thói xấu hẹp
đến nỗi chỉ vừa đủ cho hoàn cảnh
xen vào”. J.M.BRAUDE
Tôi là một người thật thà, một
người con hiếu thảo, ai cũng bảo thế.
Nhưng với tôi, chưa xứng đáng bởi một
lần trong đời tôi đă là thằng ăn cắp.
Xuất thân từ miền Trung nghèo khó,
bố mẹ vẫn cố vay mượn để tôi
được đi học đại học. Năm
đó tôi đậu cả vào ba trường, nhưng
chọn Trường Tài chính Kế toán với ước
mong sau này có tiền bù đắp phần thiếu hụt
trong cuộc đời của bố mẹ. Thời sinh
viên, tôi rất chăm chỉ học tập và đă gánh vác
phần nào cho bản thân và gia đ́nh, bởi tôi
được học bổng bốn năm liền. Và
cuối cùng tôi cũng đă tốt nghiệp với
luận văn đạt điểm xuất sắc.
Sau ngày lấy giấy chứng nhận
một tuần, tôi bắt đầu hành tŕnh gơ cửa
kiếm việc. Nhưng thật bất hạnh,
đến đâu người ta cũng lắc đầu
nhẹ nhàng. Có lẽ tôi là người không biết
điều và điều kiện không cho tôi biết
điều. Gần chục ngày sau tiền hết, tôi may
mắn được bà d́ họ đón về làm gia sư
cho đứa em đang học lớp 10.
Người ta nói chăm chỉ quyết
định đến 90% thành đạt. V́ vậy mà 10%
thông minh c̣n lại của cô em vẫn chỉ đủ cho
nó tổng kết các môn là năm phẩy chứ để
thi vào đại học th́… Hai tháng viết thư liên miên về
nhà mà nội dung quanh quẩn là lời động viên
mẹ già: “Mẹ đừng lo, con không thể thất
nghiệp được, mà con chỉ đợi công
việc phù hợp chuyên ngành con học để phát huy
khả năng”. Tôi cứ gầy thêm theo từng bức
thư. Cuối cùng tôi quyết định rời bỏ
nhà d́. Tôi t́m đến nhà anh con của d́ để tá túc và
hằng ngày đi t́m việc. Anh chị rất là tốt.
Một ngày do hướng dẫn của trung tâm xúc tiến
việc làm, tôi đă thi đậu vào một công ty liên
doanh. Tôi lại không thể có 200 USD trả trung tâm nên
cũng đành về nhà anh chị, mặt lầm ĺ
hẳn đi. Và một buổi chiều tôi lại ra
đi. Xách ba lô đi bộ dọc đường mà
đến ga Hà Nội lúc nào không hay. Trong túi c̣n hai chục
ngàn đồng nhưng chưa dám ăn ǵ. Trời mưa.
Tối đó tôi run cầm cập v́ lạnh. Một “hài
cốt” lại hỏi tôi: “lên cơn hả?”. Không cần
trả lời, ông ta kéo tôi đi kiếm chác cái ǵ đó. Tôi
cười và từ chối. Sáng sau tôi đi xe buưt
đến nơi tập trung nhiều trung tâm xúc tiến
việc làm. Lúc đó tại cửa hàng bách hóa có một em
học sinh vào mà không khoá xe. Và tôi đă trở thành tên ăn
cắp lúc đó. Sau đó, tôi xin vào một công ty xây
dựng và sau một tuần th́ được nhận vô
làm. Ngày 20 Tết, tôi được gọi lên pḥng tổ
chức với nhiệm vụ theo đội công tŕnh
đi Cà Mau.
Giờ đây tôi đă ổn định công
việc, thỉnh thoảng dành dụm tiền tôi mua quà và
gửi tiền về cho bố mẹ. Chị tôi hay
bảo với các cháu rằng “sau này chúng mày có hiếu
như cậu Sơn th́ mẹ yên tâm”. Tôi chỉ
cười và thấy ḿnh có lỗi. Tôi vẫn thường
dặn bố mẹ cố giữ ǵn chiếc xe
đạp cẩn thận, dịp nào tôi về xin lại
và mua xe khác cho bố mẹ.
Tôi vẫn nhớ Hà Nội, nơi chưa bao
giờ ưu ái cho tôi. Nhưng nhớ nhất ở đó
vẫn là cậu học sinh mà cả đời tôi luôn
cầu mong cho em được mọi sự tốt lành.
Có những lỗi lầm như một
lần ta cất giấu như người phú hộ,
cất giấu để làm giàu cho chúng ta, chúng ta cất
giấu cả những ǵ không phải của chúng ta.
Phải chăng đây là một kinh nghiệm để
chúng ta thấy rằng : Nếu dừng lại ở
nơi chúng ta mà thôi th́ chúng ta trở nên người
trộm cắp. Bởi đó, chỉ có thể sống
đúng nghĩa khi con người biết sống tự
sức ḿnh và chia sẻ với những người kém may
mắn hơn chúng ta.