CHA TRONG TRÁI TIM
CON
Kỷ
niệm lớn nhất trong cuộc đời là những
kỷ niệm về cha. Có bao giờ cha kể
những lao nhọc của cha. Cha là
chỗ dựa cho con, cha đă đưa con vào cuộc
đời, dẫn con qua những nẻo đường
gian nan. Chưa một
lần cha kể những sợi tóc bạc trên mái
đầu cha và ai nhớ ai quên những ngày ḿnh đă
đi qua, đôi khi cha mờ nhạt trong kí ức con,
bởi cuộc sống của con vội vă.
H́nh ảnh cha trong trái tim
con hôm nay, mở ra cho con thấy t́nh yêu của người
cha. Con giống như đứa con thứ của cha,
đ̣i chia gia tài ngay khi cha c̣n sống. Con biết rằng,
đối với quan niệm chung
của người A Đông, con muốn khai tử cha ngay
khi cha c̣n sống. Cha là bầu trời, cha là
mạch suối, cha không trách cứ con. Ḍng
sông có bao giờ hiểu nguồn suối tuôn chảy.
Am thầm lặng lẽ trong đau xót, cha cho con số
tiền lớn hơn như con được hưởng. Con muốn lớn lên ngoài ṿng tay của cha, cha chấp nhận tất
cả, để con kinh nghiệm hơn về t́nh
thương của cha. Cha không hề trách
mắng con dầu chỉ một lời, mà con có biết
đâu, ḷng cha nhói đau, những khi con muốn nói không
cần đến t́nh cha.
Thế rồi con lặng lẽ ra đi,
không một lời tiễn biệt cùng cha, không một
lần ngoái lại để thấy bóng cha đang
lặng lẽ, ngẩn ngơ. Cha, bóng gầy
lại gầy hơn v́ niềm thương xót. Cha
hẳn đă biết, rời khỏi ṿng tay
cha là cả một bể trời lo âu. Con đâu thể
ngờ xa cha là cả một đại dương cám
dỗ. Cha chấp nhận cho con tất cả để
con lớn lên trong kinh nghiệm của con, để con
đủ trưởng thành và tự lập.
Những ngày ở bên cha, con đâu thể
biết nỗi buồn nơi cha, như lời sám hối
của một người cha: “Cuộc sống bắt cha
hướng mắt ra ngoài đời, nh́n đời,
lăn lộn với đời. Mẹ th́ nh́n vào trong nhà,
nh́n vuông sân chái bếp, con gà con chó, cây ổi cây xoài và
những đứa con của mẹ. Con gần mẹ
hơn cha là vậy. Cha lặng lẽ bươn trải
kiếm tiền, con đâu biết gian nan
cực nhọc lo toan, mệt nhọc và đôi khi mang
cả những tức tối từ xưởng về
nhà. Các con lánh cha những khi ấy và sự cách xa giữa
cha con bắt đầu từ những điều nhỏ
nhặt ấy. Nhiều khi cha nghĩ tủi
buồn, bên cạnh bà tiên hiền, cha trở thành lasat.
Cha không muốn như vậy nhưng trời
sinh ra vậy. Mẹ con chín bỏ làm mười, cha
phải cầm cân nảy mực. Mẹ là
t́nh cảm cha là lí trí. Dẫu sao cha cũng ân hận không biết tỏ t́nh thương
của cha thế nào và cách nào với các con.” Những
lần cha buồn tủi với sự lạnh nhạt
của con, với sự khó chịu của dâu của
rể.
Chính t́nh yêu của cha, khi con ra đi rồi,
con mới nghiệm thấy: Cuộc đời cũng
cần có những bóng mát được che bằng cánh tay của mẹ của cha. Có những
lần thất bại thua cuộc trong đời, con
nhận ra nỗi vất vả của cha, sự lam lũ của mẹ. Người ta
thường nói: Đằng sau dấu chân chim là cả
một đời mẹ gánh gạo nuôi con. Những
dấu chân chim vẫn để lại trên cát cuộc
đời con, khi con vất vả lo âu trong cuộc
sống, khi con bận tâm sống khỏi những
lường gạt, con mới hiểu giá trị của
những dấu chân ấy.
Nếu con thành công ngay ở bước
đầu, có lẽ con sẽ không hiểu được
t́nh cha, nhưng con cám ơn t́nh trời đă cho con nếm
mùi thất bại. Bao nhiêu tiền cha chia cho,
con đă làm mất sạch. Có cuộc
thua nào đau như thế nữa trong cuộc đời
của con. Đằng sau sự
khủng hoảng kinh tế là sự nghèo đói. Con
không đủ can đảm đi làm người ăn xin, con cũng không đủ liều
mạng để đi trộm cắp, cũng không dám
đánh đổi cả cuộc đời để gây
tiếng xấu. Chính t́nh yêu của cha, nhờ thấy
được nghị lực của cha, con cần
sống lương thiện bằng nghiệp chăn heo
của con. Cái xấu không có ở trong cái nghề
lương thiện, con muốn gầy dựng lại, dù
chỉ trong việc làm lương thiện thấp kém
nhất mà người ta dành cho con. Nhưng
dễ thường người ta chấp nhận cho
một sự bằng ḷng ấy. Con muốn sống
bằng bàn tay lao động của ḿnh.
Vẫn là khó, người ta không dễ dàng cho con một môi
trường sống. Cho dù chỉ muốn được ăn những ǵ heo được ăn mà
cũng không được. Đau xót không cho một thân
phận làm người, khi người ta dám bỏ ra
cả ngàn đồng để mua lấy con chó và trả
lương cho người chăm sóc con chó vài trăm
đồng, nhưng có dễ ǵ họ giúp nhau vài chục
đồng để chia cho những kẻ bên vực nghèo
đói đối diện với cái chết. Con
người có thể mất hàng trăm ngàn cho việc tiêu
diệt sự sống chứ không dám can đảm và cao
thượng đón nhận sự sống là hồng ân.
Kinh nghiệm ở đáy
của vực thẳm này, con mới hiểu
được thế nào là mặt trái của cuộc
đời. Nó không là chốn nương thân cho kẻ
nghèo, nó không là chỗ hạnh phúc cho kẻ khố rách, áo ôm
và càng không phải là chỗ cho kẻ cô đơn thất
thế, tội lỗi,
vấp ngă làm lại cuộc đời.
Với tất cả những
ǵ con kinh nghiệm, chỉ c̣n một con đường
trở về xin tha thứ và làm công cho cha, bởi v́
dẫu sao đi nữa làm công cho cha vẫn c̣n có cái mà
ăn. Tại sao con lại luôn nghĩ cái ăn như
thế, bây giờ con mới hiểu thân phận của
những người nghèo khó, đến nhu cầu tối
thiểu nhất của con người. Trước
đây con khinh khi họ là những con người không
nghĩ xa hơn cái bụng của ḿnh, thực tế
đă cho con một kinh nghiệm khác. Cái kinh nghiệm mà con
đă mua được bằng cái giá thất bại
của ḿnh, để từ đây con thông cảm hơn
với những người nghèo khó. Hăy cho
họ những cơ hội tốt hơn để
gầy dựng cuộc sống, chắc chắn họ
sẽ là những công dân cần cù và hết t́nh yêu, trách
nhiệm với công việc.
Trên con đường trở về có
biết bao nhiêu chuyện quẩn quanh trong đầu con
như thế.
Trở về bên cha, để
mong sống lại t́nh yêu đă hơn một lần con làm
đổ vỡ. Cha có thể coi con
như người làm công của cha, nhưng điều
con tha thiết hơn cả, là xin cha tha thứ cho con
tất cả. Con hy vọng vào t́nh thương
của cha, bởi con biết rằng cha vẫn rộng
t́nh tha thứ.
Từ đàng xa con đă thấy bóng cha
đầu ngơ, con có biết đâu, từ ngày con khăn gói
ra đi, từng chiều cha vẫn mong con về
trước ngơ. Ḷng con sao khỏi rộn ràng sau một
lần vấp ngă, con lại gặp được chính
t́nh yêu của cha lớn hơn cuộc đời của
con. Những người cha trong các gia đ́nh A Đông luôn nặng t́nh nghĩa như
thế. Con c̣n nhớ như in
hôm nọ: Mẹ đi chợ mua trái cam về cho cha v́
nhớ tới cha vất vả sớm hôm ngoài đồng,
cha nghĩ tới con tuổi đang c̣n lớn, nên cần
ăn hơn, con nghĩ tới mẹ, đă bạc mái
đầu mà vẫn chưa một ngày được nghỉ
ngơi. Mẹ thương con, dành lại cho con nụ
cười thơ ấu. Trái cam đi hết
một ṿng rộng hơn trái đất.
Vừa về tới
đầu ngơ, cha chạy lại ôm con, và hôn lấy hôn
để, giọt nước mắt vừa mừng
vừa khóc cho tội của con cứ tuôn chảy giàn
giụa. Làm sao con có thể nói hết những câu con
đă chuẩn bị sẵn, để xin cha tha thứ và
coi con như người làm công. V́ con đă hiểu hơn
hết t́nh yêu của cha. Con chỉ c̣n thưa: Thưa cha,
con thật đắc tội với trời và với cha,
chẳng đáng gọi là con cha nữa. Dường như
trong ṿng tay của cha, con lại
được sống lại thời thơ ấu
của con. Những lúc con làm cho cha buồn giận, con
thường chạy vội lại nói với cha những câu
đại loại như thế, nhưng lần này con nói
thật ḷng con hơn bao giờ hết, lời xin thứ tha.
Nếu con có thể kể về cha
được nhiều hơn nữa, con sẽ kể
niềm vui mừng lớn nhất nơi cha: Đứa con
đă mất và nay t́m thấy. Có bao giờ cha đánh
mất con đâu, tất cả chỉ là lỗi tại con
muốn chống lại t́nh yêu của cha. Cha cho con đôi
cánh, cha cho con bầu trời. Và trong vùng trời tự do
của cha, cha cho con tùy quyết định. Con đă sai
lầm, bầu trời của cha là t́nh yêu vô hạn, con có muốn bay xa
hơn nữa vẫn là những giới hạn của
đôi cánh bay mỏi mệt. Cha đón con về trong
thất bại của con, mặc lại cho con những ǵ
con đă đánh mất. Con đă lớn lên rất
nhiều trong t́nh yêu của cha và trong kinh nghiệm cuộc
đời.
Nếu có ra đi lần này, trong tim con chắc chắn mang theo h́nh bóng cha, con
sẽ thành công bởi có t́nh yêu của cha trợ lực.
Con sẽ hạnh phúc bởi ḷng cha hằng yêu thương
sẽ đi với con cùng trời cuối đất. Con
sẽ thành công nhờ kinh nghiệm của cha và con sẽ
minh chứng trong trần thế có một t́nh yêu mang tên
gọi: T́nh cha. Và trần thế có nhiều cơ hội
hơn cho những kẻ cô đơn, nghèo đói, cùng
khốn, đau khổ bởi có t́nh yêu hiện diện.