ABBA 2
CHIẾC THÙNG
RỈ
Một
người có hai chiếc chậu lớn để khuân
nước. Một trong hai chiếc chậu có một
vết nứt, v́ vậy khi khuân nước từ
giếng về nước trong chậu chỉ c̣n một
nửa. Chiếc chậu c̣n nguyên rất tự hào về
sự hoàn hảo của ḿnh, c̣n chiếc chậu nứt
luôn bị cắn rứt v́ không thể hoàn thành nhiệm
vụ. Một ngày nọ, chiếc chậu nứt nói
với người chủ: “Tôi thật sự xấu
hổ về ḿnh. Tôi muốn xin lỗi ông!. “Ngươi
xấu hổ về chuyện ǵ?”. “Chỉ v́ lỗi
của tôi mà ông không nhận được đầy
đủ những ǵ xứng đáng với công sức
của ông!”. “Không đâu, khi đi về ngươi hăy chú
ư đến những luống hoa bên vệ
đường”. Qủa thật dọc theo bên
đường là những luống hoa thật rực
rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ
được một lúc, nhưng rồi về
đến nhà nó vẫn chỉ c̣n phân nửa nước.
“Tôi xin lỗi ông!”. “Ngươi không chú ư rằng hoa chỉ
mọc bên này đường, phía của ngươi thôi
sao? Ta đă biết được vết nứt của
ngươi và đă tận dụng nó. Ta gieo những
hạt giống hoa bên vệ đường phía bên
ngươi và trong những năm qua ngươi đă vun
tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để
trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi, nhà ta không
ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu”.
Tôi giống như chiếc thùng rỉ mà Thiên
Chúa đă dùng tôi để gánh nước. Cuộc sống
bất ṭan này Thiên Chúa đă dùng tôi như một khí cụ
thể hiện t́nh yêu thương của Cha. Tôi một con
người bất ṭan, đầy những yếu
đuối, đầy những đổ vỡ, Thiên Chúa
Người đă dùng tôi và tôi thấy tôi được
diễm phúc.
Nhiều năm trước đây, khi
chưa biết được Người là Cha của
tôi, tôi đă phung phá ân sủng của Người, tôi
giống như người con đi hoang ở trong dụ
ngôn người cha nhân hậu. Tôi cảm nhận
được khuôn mặt của người Cha nhân
hậu ấy. Cứ từng
chiều, những lúc trời lâm thâm vài giọt mưa hay
c̣n đọng lại ít nắng, Người đă
đợi tôi từ những cuộc vui trở về.
Đó là những cuộc vui của dụ ngôn ngày xưa,
hôm nay những cuộc vui ấy lại thâu đêm suốt sáng,
Người vẫn chong đèn đợi chờ tôi.
Người đă chờ tôi không chỉ một hay hai
đêm, sự chờ đợi ấy trong suốt hơn
hai mươi năm cách xa của tôi. Ngày ấy,
trước khi bước vào đời sống hôn nhân,
tôi vẫn là một người con sống thân t́nh với
Chúa, nhửng thay đổi trong cuộc đời từ
sau cuộc hôn nhân. Tôi đă nhiều lần tản cư
hết nơi này đến nơi khác. T́nh yêu đối
với Chúa cũng dần dần mờ nhạt trong
cuộc sống của tôi. Những thay đổi có ai nào
ngờ thay đổi hẳn cách thế sống làm con
đối với Chúa. Tôi đă không c̣n nhận Thiên Chúa là Cha
tôi nữa, tôi cũng chẳng c̣n tha thiết sống
những tâm t́nh của trẻ thơ đối với Cha
trong tuổi thơ ấu của tôi nữa. Thiên Chúa đă
chết trong tôi từ ngày ấy, không phải Người
đă khai tử tôi nhưng chính tôi đă khai tử
Người trong cuộc sống của tôi. Nếu ngày
ấy tôi kinh nghiệm hơn t́nh yêu của Thiên Chúa là Cha,
như tôi kinh nghiệm ngày hôm nay, có lẽ đời tôi
đă không mồ côi trong suốt hơn hai mươi
năm. Thật sự hôm nay tôi lại được
biết khuôn mặt người cha nhân hậu trong dụ
ngôn, tôi nhận ra ngay cả lúc tôi có khước từ
Thiên Chúa, Người vẫn không khước từ tôi,
Người vẫn chờ đợi tôi trong yêu
thương và Người đă dành một t́nh yêu thật
lớn lao của Người cho tôi suốt hơn hai
mươi năm qua.
Kinh nghiệm ngày qua cho tôi thấy, t́nh yêu
thương của Cha trên trời Người vẫn yêu
thương tôi, mặc dù người cha sinh ra tôi đă
khước từ tôi, bởi tôi không chiều theo sự
sắp đặt hôn nhân của cha tôi. Tôi đă quyết
định rời bỏ gia đ́nh và rời bỏ cả
Chúa để sống theo sự lựa chọn của tôi.
Chúng tôi vẫn yêu thương nhau mặc dù không khá giả
lắm, con cái vẫn học hành tốt đẹp,
những đứa con của tôi đă chẳng
được rửa tội, bởi chính bản thân tôi
cũng có đến Nhà Thờ từ ngày lấy chồng
đâu. Cứ vậy ḍng đời trôi qua, tôi vẫn ơ
hờ với Chúa, cuộc sống tôi không có ǵ là đáng
trách, nên Chúa vẫn ở bên ng̣ai cuộc đời của
tôi. Tôi sống như người không có đạo, ba tôi
mất, tôi có dịp trở lại nhà và đi dự
lễ an táng của ba tôi. Vẫn chẳng có ǵ đánh
động tâm hồn tôi, bởi v́ cuộc sống quanh tôi
c̣n có nhiều chuyện phải lo, phải ưu tư.
Rồi cũng thế, mẹ tôi cũng không c̣n, tôi vẫn
sống thờ ơ với Chúa. Tôi không hiểu tại sao
tôi có thể thờ ơ đến vậy, nhiều lúc tôi
cảm thấy sợ hăi trong cô đơn, tôi cũng
chẳng c̣n nhớ tới Chúa để cầu nguyện.
Những cứng cỏi trong tôi, ngày mỗi
ngày lại ṃn đi, khi từng đứa con của tôi ra
riêng tạo lập gia đ́nh. Sự vắng mặt
của từng đứa con lại đưa tôi về
nỗi sợ hăi của cuộc đời cô độc.
Không rơ từ khi đứa con nào của tôi ra ở riêng,
tôi bắt đầu cầu nguyện. Lời cầu
nguyện của tôi có lẽ ướp đầy sự
đau khổ của Cha trong hơn hai mươi năm
chờ đợi tôi, tôi đang cảmnghiệm sự
đau khổ ấy của từng chiều đợi
đứa này trở về, mong đứa khác thăm
lại mẹ xưa. Những chiều ngong ngóng làm tôi
bật thành tiếng khóc và cũng từ tiếng khóc
nhớ nhung ấy, tôi lại được trở về
lại với gia đ́nh của Thiên Chúa, để
được gọi lại tiếng gọi thân
thương ngày nào: Abba, “Cha Ơi” . Đây là lúc tôi cảm nghiệm trong nỗi cô
đơn hơn bao giờ hết để gọi cho
được tiếng “Cha ơi” làm mát lại cuộc
đời. Tôi đă trở về với kinh nguyện
thưở nào quên lăng, để cầu nguyện cho
những đứa con của tôi và trong tôi mỗi ngày
lại rạo rực hơn muốn được t́m
đến với Chúa và giao ḥa lại với Người.
Tôi về lại Sài G̣n để sóng
những năm c̣n lại của cuộc đời
của tôi, một phần con cái trưởng thành và
cũng đă ở Saigon hết, tôi cũng chẳng c̣n lư do
ǵ để ở lại miền quê. Tại đây, tôi t́nh cờ
gặp lại người bạn cũ năm xưa, bà
ấy đang công tác trong cộng đ̣an Legio, nối
lại mối dây t́nh bạn, tôi cũng tỏ bày
được nối lại t́nh Cha con với Thiên Chúa,
đúng ra Người đă dàn xếp cho tôi cuộc
gặp gỡ này để đứa tôi trở về
với Chúa.
Hơn hai mươi năm qua và bây giờ
tôi được sống lại t́nh Cha con với Thiên
Chúa, đánh dấu cuộc đời của tôi bằng
những ân sủng hơn hai mươi năm Người
chắt chiu cho tôi từng ngày. Những đứa con tôi
trở lại đạo, cả dâu, cả rể, cả
cháu, cứ từng gia đ́nh một, những đứa
con của tôi. Tôi đă khóc nhiều lần, những
giọt nước mắt của hạnh phúc, những
giọt nước mắt trước t́nh yêu vô biên
Người, không ngừng đổ rót trong cuộc
đời của tôi. Cứ dường như mỗi
lần khóc v́ hạnh phúc tôi lại được thêm
người con trở lại nhận biết Thiên Chúa là
Cha và sống thân t́nh với Thiên Chúa.
Và ngày cuối cùng của tôi, tôi đă khóc v́
hạnh phúc thật sự bởi đă thấy t́nh yêu
của Chúa dành cho tôi và măi măi cho tôi. Lời kinh Lạy Cha
lại được vang lên trên môi miệng của
những con người nhận biết ḿnh là người
con của Thiên Chúa.
Abba, “Cha Ơi” là tiếng chị bạn
của tôi gửi lại cho cuộc sống và cho tôi ở
trong vương quốc của Người, trong gia
đ́nh của Thiên Chúa. Tôi muốn thuật lại kinh
nghiệm gặp gỡ của tôi trong khi công tác Legio mà Thiên
Chúa họat động với tôi.
Những tưởng giọt nước
rỉ ra trên dọc đường gánh nước về
là vô ích, Thiên Chúa đă cho mọc lên trên lối về ṛ
rỉ ấy những bông hoa và những bông hoa ấy
được trang điểm trong ngôi nhà của Thiên Chúa.
Những tưởng cuộc đời bất ṭan này,
đầy những giọt nước mắt ăn
năn, Người đă làm cho trở nên những giọt
nước mắt của mừng vui bất tận.
Những tưởng cuộc đời ṛ rỉ này
đang phung phá t́nh yêu của Thiên Chúa đổ tràn,
nhưng Người đă dùng sự ṛ rỉ ấy cho
trở nên vườn hoa tô thắm cho đời sống.
Những tưởng và thật không tưởng
được t́nh yêu thương của Thiên Chúa mà chúng ta
được gọi Thiên Chúa, Người là Cha hằng
yêu thương chúng ta.
Như chiếc thùng rỉ Thiên Chúa đang
dùng cuộc đời bất ṭan của bạn,
để thực thi quyền năng yêu thương
của Người. Bạn hăy mừng vui v́ có Thiên Chúa là
Cha và từ trong mọi góc tối cuộc đời
của bạn, bạn vẫn có thể gọi lên:
Abba, Cha Ơi.
Dựa theo chứng từ chia
sẻ ngày họp mặt truyền giáo