TIẾNG CHUÔNG NHÀ THỜ
Kiinh … Coong … Kiinh … Coong …
Hồi chuông vang vọng rộn vang nhịp nhàng. Tiếng chuông lên tiếng mời gọi thúc giục :
- Kính mời bà con cô bác chú thím cậu mợ ông bà d́ dượng anh chị em con cái cháu chắt nhanh chân nhanh chân đến nhà thờ dâng lễ !!! Kính mời bà con cô bác chú thím cậu mợ ông bà d́ dượng anh chị em con cái cháu chắt nhanh chân nhanh chân đến nhà thờ dâng lễ !!! Kính mời ! Kính mời !!!
Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác. Thời tiết bốn mùa nối tiếp nhau trôi qua, trôi qua. Xuân tươi thắm, hạ nồng nàn, thu hiền dịu, đông thanh b́nh tiếp nối, tiếp nối nhau trôi qua, trôi qua. Ngày nào tiếng chuông cũng vọng vang mời gọi tha thiết. Nghe tiếng chuông, mọi người nhanh chóng đến nhà thờ.
Một hôm, chị gió ghé đến bên anh chuông. Sau một hồi tâm sự và kể cho nhau nghe biết bao nhiêu là chuyện thượng vàng hạ cám th́ chị gió hỏi :
- Trong nhà thờ đẹp không anh ?
Anh chuông trả lời :
- Tôi không biết nữa !
Chị gió thắc mắc :
- Ủa ! Sao lạ vậy ! Ngày nào anh cũng mời gọi mọi người đi nhà thờ, thế th́ tại sao mà anh lại không biết ?
Anh chuông găi đầu găi tai đáp :
- Tôi mời gọi là mời gọi mọi người chớ c̣n riêng bản thân tôi th́ chưa bao giờ vào nhà thờ cả.
Chị gió buồn bă thở dài :
- Chán anh quá, anh chuông ơi là anh chuông ! Cái mồm anh to thật là to, anh la cho lớn thật là lớn mà chính anh lại không làm gương cho mọi người.
Mong rằng mỗi một người trong chúng ta sẽ cố gắng phục vụ với tất cả mọi khả năng và sự cố gắng cùng với ḷng nhiệt thành của ḿnh, hơn là chỉ nói mà không làm ǵ cả.
Đừng bao giờ “Ngôn hành bất nhất” mà phải là “Ngôn hành hợp nhất” để cuộc đời càng ngày càng tươi đẹp hơn.
Kiinh … Coong … Kiinh … Coong …
Kính mời, kính mời
Bà con cô bác
Nhanh chân, nhanh chân
Đi đến nhà thờ
Dự lễ, dự lễ !
Chuông kêu cứ kêu
Chuông la cứ la
Ai đến cứ đến
C̣n ta là chuông
Ở ngoài, ở ngoài !!!
Kiinh Coong Kiinh Coong ...