NGỌN ĐÈN CAO NGẠO

 

 

Căn phòng luôn luôn sáng trưng tràn đầy niềm vui cứ mỗi đêm về là nhờ vào công lao của anh bóng đèn. Cứ đêm đêm, ngọn đèn được bật sáng lên để soi sáng cho căn phòng và
giúp cho tất cả mọi người cảm thấy vui tươi hạnh phúc.

 

Ngọn đèn lấy điều đó làm tự hào hãnh diện. Càng tự hào hãnh diện, ngọn đèn càng ngày càng kiêu căng phách lối coi thường hết tất cả mọi vật, mọi người trong phòng. Ngọn đèn nghĩ rằng mọi người phải rất cần mình bởi vì mình vô cùng quan trọng. Nếu không có mình thì mọi sự đều phải ở trong màn đêm tăm tối và buồn bã.

 

Mà quả thật, nhờ ngọn đèn mà mọi người, mọi vật dường như cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn.

 

Đã mấy ngày rồi, căn phòng tối thui và buồn tẻ lạ lùng. Ngọn đèn làm mình làm mẩy không chịu sáng lên nữa, nó tuyên bố với mọi người rằng : “Après moi, C’est la déluge !”, bởi vì mọi người chẳng chịu tôn trọng nó, mọi người chẳng chịu thỏa mãn những yêu cầu của nó. Nó nghĩ rằng mình không sáng lên để cho mọi người và mọi vật phải chịu đau khổ vì tăm tối chơi cho vui. Thật vậy. Mấy ngày ngọn đèn không chịu sáng, mọi người, mọi vật ai ai cũng cảm thấy buồn rầu. Chẳng ai buồn nói chuyện, chẳng ai buồn chơi đùa. Mọi sự đắm chìm trong màn đêm tăm tối.

 

Còn ngọn đèn cứ miên man suy nghĩ mãi với ý nghĩ ám ảnh trong đầu. Nó nghĩ chỉ có mỗi một mình nó mới có thể đem đến ánh sáng xua tan đêm tối. Ngoài ra chỉ là tối tăm, ảm đạm.

 

Nhiều ngày đã trôi qua mà ngọn đèn cứ làm mình làm mẩy không chịu sáng lên. Người ta đợi mãi, đợi mãi không được nên đi mua ngọn đèn khác thay thế vào chỗ của nó. Ngọn đèn mới mua sau này thắp lên cháy còn sáng hơn cả ngọn đèn trước, mọi người có vẻ vui vẻ, hạnh phúc hơn trước.

 

Còn chính bản thân ngọn đèn cao ngạo thì bị vất bỏ vào thùng rác. Ngọn đèn không cháy sáng trở thành ngọn đèn vô dụng, không còn giúp được gì cho mọi người nữa. Thì ra không có nó thì sẽ có ngọn đèn khác thay thế vào và mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp hơn lúc trước, đâu có phải như nó suy nghĩ : “Après moi, C’est la déluge !” (Sau tôi, chỉ còn là đại hồng thủy ! Sau tôi, mọi sự sẽ sụp đổ hoang tàn !”)

 

 

Đời là thế đó phải không bạn ? Chính vì vậy trong cuộc sống hãy luôn luôn nhớ đến câu nói hóm hỉnh của Ông Bà mình căn dặn :

 

“Không mợ thì chợ cũng đông

 

Mợ dông tới Huế, ai (thèm) trông mợ dzề”