SỰ TÍCH HOA TIM VỠ
Ở
buôn
làng kia, có một cô gái rất xinh đẹp, nết na thùy
mỵ. Nàng tên là Ti-gôn. Tuổi vừa lên đôi tám,
lứa tuổi trăng rằm tṛn
vằng vặc, tràn đầy mộng mơ và rừng
rực
sức sống.
Nàng Ti-gôn là con gái của vị tù trưởng danh gia vọng tộc, uy thế lẫy lừng. Gia đ́nh nàng Ti-gôn giàu sang tột bực, của cải, chiên ché ê hề, trâu ḅ, vàng bạc, voi ngựa đầy dẫy, cơ man nào đếm cho xuể.
Nàng
Ti-gôn có một giọng hát thánh thót vút cao tuyệt
vời làm ngất ngây các chàng trai khắp vùng. Mỗi khi
nàng Ti-gôn cất tiếng hát th́ dường như mây
trời cũng sững sờ ngơ ngẩn, cây lá cũng
ngây ngất lắng nghe, chim im tiếng bàng hoàng, cá
thẩn thờ quên bơi. Tiếng hát của nàng
Ti-gôn nương theo gió ngàn, bay theo cánh chim mà lướt
qua ba ngọn núi, chạy qua bốn quả đồi,
chảy theo ḍng thác đổ, nhảy lên từng
ghềnh đá mà lướt bay vút cao, vút cao măi làm say
đắm ḷng người.
Biết
bao nhiêu chàng trai giàu có đem lễ vật đến xin
hỏi cưới nàng nhưng nàng quyết không chịu.
Biết bao nhiêu đám danh giá quyền quư đến xin
với cha mẹ nàng mà nàng nhất định không ưng.
Trái tim
nàng Ti-gôn đă thương trao cho chàng trai Pho-nin trong làng.
Pho-nin
là một chàng trai mồ côi cùng đinh nghèo khổ. Gia tài
chàng chẳng có
ǵ ngoài cái cḥi lá rách nát và chiếc ống
sáo trúc cũ mèm.
Chàng Pho-nin và nàng Ti-gôn vẫn thường xuyên lén lút ḥ hẹn gặp nhau bên bờ suối vắng, trao cho nhau những lời thề hứa chân t́nh. Nàng Ti-gôn đă thề hứa sẽ trao cho chàng Pho-nin trái tim nồng thắm yêu thương của nàng, để măi măi nó chỉ thuộc về một ḿnh chàng mà thôi.
Khi
gia đ́nh nàng Ti-gôn biết chuyện th́ cấm ngặt
đôi trẻ gặp nhau. Cha nàng
Ti-gôn lập mưu đưa chàng Pho-nin vào rừng sâu và
giết chàng chết thảm thương.
C̣n nàng Ti-gôn th́ bị giam giữ nghiêm ngặt trong pḥng kín. Từ đó tiếng hát của nàng im bặt, suối lệ nàng ngày đêm tuôn rơi không lúc nào ngớt, luôn miệng nhắc đến tên người nàng yêu thương.
Cha mẹ nàng Ti-gôn nhận lời cầu hôn của một tù trưởng buôn làng bên cạnh. Dự định đầu tuần trăng sau sẽ tổ chức lễ cưới cho nàng Ti-gôn với vị tù trưởng đó. Cha mẹ nàng bàn tính sẽ tổ chức lễ cưới kéo dài cả một tuần trăng.
Một
đêm tối mịt mù, lợi dụng dân đinh canh gác
lơi lỏng, nàng Ti-gôn đào vách
trốn đi.
Thoát được rồi, nàng chạy măi, chạy măi vô định. Cứ nhắm hướng rừng sâu mà chạy măi, chạy măi.
Nàng
chạy đă ba ngày ba đêm trong rừng vắng, không
ăn không uống, nước mắt
lă chă tuôn rơi, tuôn rơi đến cùng kiệt.
Những bầy chim Tước chứng kiến
cảnh nàng Ti-gôn kiệt sức gục ngă dưới
một gốc cổ thụ già, miệng vẫn không
ngừng gọi tên người
ḿnh yêu thương.
Sau một nửa tuần trăng t́m kiếm, theo lối chim Tước chỉ đường, người ta gặp thấy nàng Ti-gôn kiệt sức gục chết dưới gốc cổ thụ già. Một cây dây leo xanh ngát mọc lên từ người nàng, đúng ngay nơi trái tim đớn đau tan vỡ của nàng.
Cây dây leo mọc lên với những cành lá xanh ngát mềm mại như những cánh tay vươn lên t́m kiếm của nàng và nở ra những bông hoa mang h́nh trái tim tan vỡ đỏ tươi như màu máu. Đó là h́nh trái tim đau đớn tan vỡ của nàng Ti-gôn.
Từ
đó người ta gọi loài hoa này là
Hoa Tim Vỡ; hay c̣n gọi theo tên của
nàng – Hoa Ti-gôn !
HOA TIM VỠ
Có một loài hoa
Như con tim vỡ
Ở trên cành cao
Đỏ hồng rướm máu !!!
Hoa h́nh tim vỡ
Một thuở yêu thương
Luôn luôn thắm nở
T́nh yêu vô bờ !!!
Loài hoa tim vỡ
Ai nỡ trao ai
Trái tim tan vỡ
Đớn đau tan tành !!!
Nụ hoa đă nở
Nhắc nhở sẽ tàn
Trái tim tan vỡ
Lấy chi gắn hàn !!!