CÂY XOÀI VÀ CƠN GIÓ
Cây xoài đang đến mùa ra hoa. Hoa trĩu cành trĩu lá. Hoa xoài nở vàng rực cả một góc sân, báo hiệu một mùa xoài bội thu, phú túc. Cây xoài rất vui mừng vì mùa này mình sẽ giúp cho cô chủ nhỏ có thật nhiều trái xoài.
Cây xoài nhớ lại là cô chủ nhỏ rất thích ăn xoài, nhất là xoài xanh. Xoài xanh mà cắt lát ra chấm với nước mắm đường, thêm chút tương ớt thì còn gì bằng. Cô chủ nhỏ cũng thường hay hái xoài xanh xuống cắt nhỏ ra rồi dầm vào trong chén nước mắm đường ngọt lịm, thêm thìa tương ớt cay cay the the nhè nhẹ, cắn miếng xoài xanh với vị chua chua tê cả lưỡi. Thú vị vô cùng ! Nào là vị mặn mặn của nước mắm, nào là vị ngọt thơm của đường cát trộn lẫn với vị cay cay của tương ớt và vị chua chua của xoài xanh. Thôi, thôi đừng kể nữa mà thêm thèm, nước miếng chảy ra hoài !
Cây xoài vui lắm. Nó cố gắng hết sức để nâng niu gìn giữ từng cành hoa, từng cành hoa một để làm sao hoa đậu càng nhiều trái thì càng tốt.
Thời gian nhè nhẹ trôi qua. Từng tuần, từng tuần theo nhau trôi qua. Hoa xoài vàng rực ngày nào giờ đây đã đậu trái tốt tươi. Từng chùm, từng chùm trái xoài nho nhỏ trĩu nặng đung đưa trong làn gió thoang thoảng nhẹ nhàng. Cây xoài thích thú ra mặt khi biết chắc rằng mình sẽ sinh ra thật nhiều trái xoài cho cô chủ nhỏ. Nó cảm thấy rất hạnh phúc và sung sướng khi nghĩ đến ngày cô chủ nhỏ đến hái xoài về ăn. Nó cố gắng giữ gìn nâng niu mãi từng nhánh, từng trái dù ngày hay đêm, dù mưa hay nắng.
Một hôm, trời bỗng dưng tối sầm lại. Bầu trời đen kịt nặng trĩu như muốn đổ sập xuống đè bẹp mọi thứ. Gió lốc từ đâu dồn về thổi tung tất cả. Cây xoài sợ hãi cố níu, cố giữ thật chặt những cành đầy trái, nhưng vô ích. Cơn gió lốc dữ dội và tàn nhẫn đã cướp đi tất cả những gì nằm trên đường đi của nó. Cây xoài cũng phải chịu chung số phận. Từng cành, từng lá, từng trái xoài xanh mơn mởn bị cánh tay đầy lông lá gớm ghiếc tàn nhẫn của cơn gió lốc vạch trụi và ném tất cả ra xa.
Cây xoài xanh um đầy trái ngày nào giờ đây chỉ còn lại những cành xương xẩu trơ trụi trông chẳng khác nào một cây chết khô. Cây xoài buồn bã vô cùng. Những ước mơ, những hoài bão đã biến tan theo cơn gió lốc hung tàn. Cây xoài đau đớn khóc thương cho số phận đen bạc của mình.
Ôi ! Cuộc đời quá đắng cay !
Quả đúng như lời cha ông đã nói : “Cây muốn lặng mà gió không dừng !”
Cuộc đời chúng ta cũng vậy. Nhiều khi chúng ta ôm ấp biết bao nhiêu dự tính tốt đẹp, biết bao nhiêu hoài bão tuyệt vời, nhưng những cơn lốc xoáy của cuộc đời, những cơn mưa bão của định mệnh đã làm biến tan tất cả chỉ để lại cho chúng ta một cuộc đời tan vỡ đớn đau.
Hãy
biết tin tưởng tín thác vào tay Thiên Chúa tất
cả mọi toan tính dự định
của mình, để Ngài ban ơn phù hộ giúp cho chúng
ta được thỏa lòng trong chương trình của
Ngài.