CÁI HỘP ĐỰNG MỨT

 

 

CÓ một hộp mứt kia rất đẹp. Hộp mứt được trang trí rất hấp dẫn, trông bắt mắt vô cùng. Từ khi hộp mứt được đưa về nhà và nằm gọn trong đôi tay ấm áp của chú bé dễ thương, thì hộp mứt cảm thấy mình thật là sung sướng hạnh phúc bởi vì chú bé rất yêu thương mình. Ngày nào chú bé cũng ôm lấy hộp mứt thật chặt, thật âu yếm trong lòng, không bao giờ rời. Dù khi đi chơi hay đi ăn,  dù ở nhà trên hay ở nhà dưới, bất cứ lúc nào hộp mứt cũng được chú bé nâng niu nhẹ nhàng trìu mến.

 

Hộp mứt nghĩ rằng chú bé yêu mình nhất trong mọi sự. Bởi vì mình được trang trí đẹp rực rỡ và hấp dẫn, màu sắc sặc sỡ, bắt mắt. Mình đẹp lắm ! Chính vì vậy cho nên chú bé mới yêu thương ôm ấp mình không khi nào rời.

 

Hộp mứt để ý thấy rằng, cứ mỗi khi chú bé ôm lấy mình thì chú bé mở nắp mình ra, rồi làm gì đó một chặp, sau đó đóng nắp lại. Mà cứ mỗi lần như vậy thì trọng lượng của mình giảm xuống rõ rệt.

 

Một tuần sau, hộp mứt thấy trong lòng mình trống rỗng, không còn gì nữa cả. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì chú bé đã nhanh chóng vất hộp mứt trống không vào sọt rác.

 

Ôi, thì ra lâu nay hộp mứt đã hiểu lầm. Hộp mứt cứ tưởng là chú bé yêu thương mình lắm, quý mến mình lắm, đến nỗi không lúc nào rời. Không ngờ chú bé chỉ yêu thích món mứt dẻo đựng ở trong mình chớ không phải là yêu thích gì mình. Đúng là “Bé cái lầm !”.

 

Trong cuộc sống, chúng ta cũng dễ dàng mắc phải những sai lầm chết người như hộp mứt này lắm. Nhiều khi chúng ta tưởng rằng chúng ta được yêu thương, được chiều chuộng hoặc chúng ta yêu thương, chiều chuộng ai đó hay cái gì đó nhưng không ngờ chúng ta đã lầm. Bé cái lầm mà ! Nhiều khi chúng ta yêu thương, chiều chuộng hoặc được yêu thương, chiều chuộng vì điều khác hơn là chính đồ vật, sự vật đó hoặc hơn là chính bản thân chúng