Lời ngỏ:

Viết li nhng ḍng suy tư trong nhng d liu ca lch s là mun sng li chng đường đă qua, đ muôn đi ghi nh công lao ca nhng người đi trước, đă nhiu công lao khai sáng cho đoàn con cháu. Trong nhiu no đường lch s cũng minh chng Thiên Chúa vn hng yêu thương nhân loi, Người đng hành vi con người qua lch s rt thường. Du chân ca Thiên Chúa dường như  có lúc in du tht sâu đm trên băi cát cuc đi mà ai đó c ng là du chân đc hành ca chính ḿnh, đ ri qua ḍng năm tháng ng ngàng nhn ra Thiên Chúa, Người đang cơng ta trên đôi vai, Người đang đi vi chúng ta cách âm thm và tế nh kín đáo. Nhn ra được Người, chúng ta t́m thy mt nim vui bt tn. Bi đó, chúng ta tin rng: Du chân lch s ca đi thường này, đang được ghi du trong lch s vĩnh cu nơi Thiên Chúa và chúng ta bt gp li du chân ca chính ḿnh nơi du chân ca Đc Giêsu Kitô, Chúa chúng ta trong lch s Ba Ngôi Thiên Chúa. Dường như đă có ai đó đang làm cho lch s đi thường này tr thành mt lch s muôn đi mi, như dấu đanh ngày hôm qua, hôm nay và ngày mai vẫn âm thầm cứu vớt cuộc đời.

Có dấu đanh thiên thu ghi trên thân xác người con, cũng có dấu đ̣ng xuyên thấu trái tim người mẹ, Có Thánh Giá cứu đời của Con nên cũng có Thánh Tâm đồng công cứu độ của Mẹ.

Cần có Mẹ để có con, mẹ sinh hạ về thân xác, về tâm linh. Thiếu mẹ sẽ thiếu nhiều lắm trong cuộc đời. Và kỳ diệu cuộc sống không bao giờ thiếu mẹ, mỗi ngày bao người bắt đầu làm mẹ để trái đất này không hề cằn cỗi.

Trong một lần về nhà, một người con hỏi mẹ: Tại sao lúc nào mẹ cũng đọc Kinh Mân Côi? Bà mẹ trả lời với người con: Lời kinh ấy cho mẹ đức tin.

Nhng ông b, bà m Vit Nam, có khi chng đc được ch, nhưng li nh nhng câu kinh Mân Côi mà gi được đo cách trung kiên. Biết đâu trong ḷng M Vit, nhng tâm t́nh y đă đúc kết t bao đi, lưu truyn trong ḍng máu m, h́nh thành nên cuc sng yêu mến thiết tha.

H́nh ảnh mẹ trong văn hoá Việt gần gũi và gợi nhớ bao điều về mẹ, tên gọi của quê hương, những ḍng sông, những nghọn núi, tiếng nói mỗi ngày con trẻ vang lên cũng mang giọng chân quê Tiếng Mẹ. Mẹ như bầu trời, mẹ như ánh sáng, mẹ hiện diện khắp cả trong tâm trí cũng như trong ánh mắt nh́n.

Khởi đi từ văn hoá Mẹ để nói đến một niềm tin được nuôi dưỡng, một nơi Mẹ tặng cho đoàn con, sao không thể nói “Tân Hoà là của Mẹ”. Kính dâng Mẹ tập sách này để tri ân và thêm ḷng yêu mến.