Chuyện xảy ra ở dưới đây
được bà Châtaignier kể lại cho Soeur Marguerite
Maria, ḍng Bénédictaine, trên xe cứu thương thánh Cécile.
Một linh mục, bị bắt trong
trận đánh Marne, đang được săn sóc băng
bó trên một chiếc xe cứu thương, nh́n thấy
những binh sĩ Công giáo, th́ nói với họ :
“Với tư cách là một người lính, tôi buộc
phải giữ im lặng; nhưng với tư cách là
một linh mục th́ tôi nghĩ là tôi buộc phải nói
cho các bạn biết về những ǵ mà tôi đă trông
thấy. Trong trận Marne, chúng tôi rất ngạc nhiên khi
bị đẩy lui, bởi v́ chúng tôi là một
đơn vị quân đội sánh với những nhóm quân
Pháp, th́ chúng tôi tin chắc là sẽ tiến thẳng không
khó khăn ǵ; nhưng chúng tôi đă trông thấy Đức
Mẹ, mặc toàn đồ trắng với thắt lưng
màu xanh da trời, đang nghiêng ḿnh về hướng khác.
Đức Mẹ quay lưng về phía chúng tôi và bằng
cánh tay phải của Mẹ, chúng tôi bị đẩy
lui. Đó là điều mà tôi đă thấy và một
số lớn có thể lên cả trăm ngàn người
trong chúng tôi cũng thấy như vậy”.
Sau khi cha tuyên úy kể lại điều
đó được mấy ngày, có hai sĩ quan bị thương,
được đưa vào xe cứu thương của
Hội Hồng thập tự. Một cô ư tá đi theo
họ. Khi họ được đưa vào một pḥng
kia, nơi họ thấy có một tượng Đức
Mẹ Lộ Đức. Nh́n thấy tượng Đức
Mẹ, họ kêu lên : “Ồ ! Đức Mẹ
Marne”. Cô y tá xin họ kể lại câu chuyện, nhưng
họ từ chối.
Một câu chuyên tương tự như
vậy được một tu sĩ chăm sóc cho
những quân nhân bị thương kể lại ở
Issy-les-Moulineaux. Trong số những quân nhân bị thương
đang nằm điều trị ở bệnh viện, người
ta thấy có một quân nhân bị thương rất
trầm trọng, người ta đoán là anh ta sẽ không
qua khỏi… Tuy nhiên, nhờ được chăm sóc
cẩn thận đặc biệt, nên anh ta c̣n cầm
cự được hơn một tháng. Các y tá luôn luôn
túc trực sẵn sàng, các tu sĩ cấp cứu lo
lắng chăm sóc cho anh ta tận tâm. Anh thương binh
khốn khổ đáng thương này nhận được
sự thương yêu chăm sóc quá đặc biệt,
đến nỗi anh ta không biết phải làm thế nào
để bày tỏ ḷng biết ơn của ḿnh cho
xứng; anh ta luôn lặp đi lặp lại : “Tôi
rất ao ước làm một cái ǵ đó để cám
ơn các bạn”. Một ngày kia, anh ta được lănh
nhận bí tích Xức dầu, anh ta nói với những người
y tá rằng : “Tôi là kẻ thù của các bạn,
thế mà tôi lại được chăm sóc như người
của phe các bạn. Tôi rất ao ước làm một cái
ǵ đó để cám ơn các bạn. Tôi sẽ kể
cho các bạn nghe một câu chuyện có thật, chuyện
này gây bất lợi cho chúng tôi, nhưng nó sẽ làm cho
các bạn thích thú. Nếu tôi đang ở trên chiến
trường, th́ tôi sẽ bị tử h́nh ngay bởi v́
đă có lệnh cấm, nhưng giờ đây, trước
khi nhắm mắt ĺa đời, tôi kể cho các bạn
nghe. Các bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên về chuyện
đột ngột rút lui của chúng tôi khi mà chúng tôi
đă tiến quân. Chúng tôi không thể nói sớm hơn
được. Câu chuyện đó là : Có một cô
trinh nữ đứng phía trên gần các bạn, hai tay
giang rộng ra và chúng tôi dừng lại đóng quân yên
chỗ ấy. Trong nhiều ngày, chúng tôi không biết cô
trinh nữ ấy có phải là vị thánh nữ của
đất nước các bạn hay không, thánh Genevière hay
là Jeanne d’Arc, nhưng sau này chúng tôi được
biết đó là Đức Mẹ. Vào ngày 8 tháng 9, Đức
Mẹ đă đẩy lui chúng tôi bằng một sức
mạnh kinh hồn, dường như chúng tôi chỉ là
một người thôi vậy. Thế là chúng tôi phải
rút lui trốn chạy. Dù chúng tôi đă chống trả
rất mănh liệt và chúng tôi đă làm chứng cho
chủ nghĩa anh hùng, chống lại sức mạnh
từ trời cao. Câu chuyện tôi kể cho các bạn nghe
đây, các bạn đừng có nghi ngờ ǵ cả
bởi v́ chúng tôi có đến 50.000, hay có thể là
100.000 người đă chứng kiến tận mắt
cảnh tượng này”.
Từ đó, nhiều bức thư t́m
thấy nơi những sĩ quan, bị bắt làm tù binh
trước Verdum, kể lại rằng họ đă trông
thấy Đức Mẹ đứng phía trên thành phố.
Những lần Đức Mẹ hiện
ra khiến cho cả hàng trăm ngàn lính phải chạy
trốn, đă quá rơ ràng hiển nhiên, không cần
phải đưa ra bàn căi nữa.