LỘ ĐỨC

Một sĩ quan kể rằng :

“Năm 1943, tôi đang ở tại một điểm dừng trong miền Mourmelon.

Trong phần đất bị chiếm đóng này, chúng tôi có thể xin được một thời gian nghỉ phép dành cho văn hóa để t́m hiểu nước Pháp.

Với tư cách là một sĩ quan huấn luyện, tôi báo cho vị thiếu tá phân hiệu pháo binh của chúng tôi là tôi muốn được nghỉ phép dành cho văn hóa để viếng thăm Lộ Đức…

Bắt đầu từ ngày mai, tôi được phép trẩy đi Lộ Đức. Vị thiếu tá trao cho tôi một tấm vé nghỉ tại khách sạn ­Gallia et Londes. Trong số những khách nghỉ lại khách sạn, chỉ có một ḿnh tôi là mang quân phục nước khác.

Vào chiều hôm đó, tôi đi đến ngôi thánh đường. Thánh đường đă đầy người. Tôi chiếm lấy một chỗ sau cửa, đứng cạnh một vị tu viện trưởng miền Toulouse .

Khi chúng tôi cùng nhau ra khỏi thánh đường, ngài chào tôi. Sau khi hỏi thăm về nơi tôi đă đến và nơi tôi sẽ đi, ngài đề nghị một câu làm tôi ngạc nhiên vô cùng : “Thưa ngài, ngài có muốn đi Đàng Thánh giá với chúng tôi để cầu nguyện cho dân tộc ngai và dân tộc chúng tôi không ?”.

Thật ra, ông ta và tôi đề không quen biết nhau nhưng tôi rất vui vẻ nhận lời. Thế là chúng tôi cùng nhau bước lên đồi Calvaire, ông ta mang áo ḍng đen c̣n tôi mang quân phục, lạc lơng, đi từng chặng một, sát bên nhau, vừa đi vừa cầu nguyện bằng tiếng Pháp trước và sau mỗi chặng. Sau đó, ông ta chia tay với tôi để đáp tàu hỏa trở về…

Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau lâu dài từ khi chiến tranh kết thúc.

Một lần kia, v́ muốn xưng tội nên tôi đến xin một nữ tu chỉ cho tôi nhà nguyện nào mà tôi có thể t́m gặp cha giải tội. Ở đó có một vị linh mục rất to cao, khoảng 50 tuổi…

Sau khi giải tội xong, ngài đứng lên cùng tôi, tiễn tôi và nói một câu làm tôi nhớ măi cho đến tận bây giờ : “Anh bạn trẻ ơi, tôi là người Alsace , tôi mới đến ở đây một thời gian ngắn thôi. Trong nhiều tháng trời trước đây, tội bị cầm tù. Tôi đă phải chịu biết bao đau khổ. Nhưng dù vậy tôi vẫn nói với bạn rằng : Người anh em trong Chúa Giêsu Kitô”. Rồi ngài nắm lấy tay tôi và ôm hôn tôi thắm thiết, tràn đầy t́nh huynh đệ… 30 năm trôi qua mà tôi vẫn nhớ măi, không ǵ có thể xóa nḥa kỷ niệm này đi.

Ngày cuối cùng tôi hết phép ở lại Lộ Đức, vào giờ hành chính, có rất nhiều người cùng lên cầu thang với tôi. Bỗng nhiên, một bà già ở phía bên trái, bước đến bên tôi và nói với tôi : “Thưa ngài sĩ quan, xin ngài cầu nguyện cho chúng tôi với !”. Và tôi, một lần nữa, đang mang quân phục, thưa với bà : “Thưa bà, xin bà cầu nguyện cho đất nước bà và cũng cầu nguyện cho nước chúng tôi cũng bị chiến tranh khốn khổ nữa nhé !”.

Trong bóng tôi dày đặc của chiến tranh, một ánh sáng lóe rạng: tha thứ, yêu thương, thông cảm, anh chị em trong Chúa Kitô.

(Theo Radolph Eppig, báo La Grotte, 16/2/1975)