T̀NH HUYNH ĐỆ

Câu chuyện dưới đây xảy ra ở nước Đức, vào những tháng cuối cùng của cuộc chiến tranh (1945). Một người lính kể lại rằng : “Chúng tôi rút khỏi ngọn đồi cuối cùng. Từ nơi đó, chúng tôi có thể quan sát được các vị trí của quân địch đóng ở b́a rừng. Vào ngày thứ hai, sau cuộc tấn công, khu vực của chúng tôi hoàn toàn bị chặn hậu. Bị thiếu lương thực và nước uống, t́nh h́nh chúng tôi trở nên hết sức nguy ngập.

Khoảng 1 giờ sáng, tôi quyết định ḅ về phía ao nước trong vùng đất không có người để lấy nước. Sau cả ngàn lần đề pḥng cẩn thận, tôi ḅ tới ao nước lấy đầy các b́nh đông. Rồi trong khi tôi đang uống nước, tôi nghe thấy tiếng ai đó chỉ nói nửa giọng : “Ông bạn, đừng có quay lại nhé !”. Đó là một người lính đang đe dọa tôi với khẩu tiểu liên lăm lăm trên tay… người tôi như bị tê liệt… Sau một lúc ngần ngừ, anh ta chĩa khẩu súng, lục lọi khám xét các túi của tôi. Giữa mớ giấy tờ của tôi, anh ta thấy có hai bức ảnh Đức Trinh Nữ Maria mà tôi vẫn mang theo trong người… Như bị thôi miên, anh ta ngắm nghía hai bức ảnh trong ánh sáng chiếu ra từ chiếc đèn pin bỏ túi của anh ta… Anh ta nói nhỏ với tôi : “Ông không phải là một tên phát xít, ông là một Kitô hữu hả ?”. Tôi gật đầu đồng ư…

Sau đó, anh ta trả lại tất cả các giấy tờ cho tôi và hỏi thăm về t́nh h́nh của tôi. Tôi cho anh ta biết là chúng tôi đang thiếu lương thực, thiếu nước uống. Nghe vậy, anh ta lấy ra một miếng bánh ḿ lớn từ trong ba lô anh ta và nhẹ nhàng đưa cho tôi. Ngược lại, tôi hứa sẽ đổi cho anh ta môt chai “rượu trắng” (schnaps) và hẹn với anh ta vào lúc 23 giờ…

Các bạn đồng đội của tôi rất vui mừng khi tôi mang về cho họ bốn b́nh đầy nước. Nhưng tôi giữ kín không kể cho họ nghe chuyện mạo hiểm của tôi.

Đêm hôm sau, tôi lại bỏ ra ao nước ḷng tràn đầy hồi hộp lo sợ. Người lính đă đợi tôi ở đó tự bao giờ rồi. Câu đầu tiên anh ta hỏi là : “Này ông bạn, rượu trắng đâu ?”. Tôi đưa cho anh ta một chai. Anh ta bắt tôi phải uống ngụm đầu tiên… Có lẽ anh ta sợ bị đầu độc chăng ?…

Đến lượt anh ta, anh ta đưa cho tôi một ổ bánh ḿ lớn. Rồi kể cho tôi nghe về cuộc đời của anh ta.

Sau cách mạng 1917, cha mẹ anh ta, thuộc tầng lớp thượng lưu ở thành phố Pétrograd, phải sống lẩn trốn ở Sibéria. Rất lâu sau đó, hai ông bà mới quay về sống tại Vladivostok . Tại đó cậu bé Alex ra đời. Cũng như tất cả mọi trẻ em khác, cậu theo học ở một “trường học xa”. Cậu đành phải rời xa cha mẹ.

Lớn lên, anh ta làm việc trong một nhà máy cho tới năm 1943 th́ bị tổng động viên.

Mặc dù phải ở giữa những người không có đức tin, anh ta vẫn giữ vững đức tin của ḿnh.

Và giờ đây, anh ta hỏi tôi rất nhiều câu hỏi về t́nh h́nh tôn giáo trên thế giới. Tôi kể cho anh ta nghe chuyện Đức Giáo hoàng Pie XII vừa mới hiến dâng toàn thể thế giới cho Trái tim đau buồn rướm máu và vô nhiễm nguyên tội Đức Mẹ Maria. Sau đó, tôi lấy tấm ảnh của tôi trong đó có bài kinh Tận hiến ra… chúng tôi cùng đọc kinh ấy chung với nhau : “Lạy Nữ Vương Ḥa B́nh xin giúp cho thế giới được ḥa b́nh…”.

Kinh Tận hiến của hai kẻ thù nghịch ở giữa hai chiến tuyến này chắc là đánh động thương cảm của Mẹ Thiên Chúa và loài người lắm !

Trước khi chúng tôi chia tay nhau, anh ta xin tôi cho anh ta bức ảnh Đức Trinh Nữ có lời kinh Tận hiến. Tôi rất vui vẻ trao bức ảnh cho anh ta.

Chúng tôi hẹn sẽ gặp lại nhau đêm sau… Sáng hôm đó, quân tấn công, rồi rút lui… Đêm đến, tôi lại ḅ về phía ao nước… Anh Alex không có mặt tại điểm hẹn. Trong khi tôi đang lui về, tôi đụng phải một tử thi. Nh́n kỹ, tôi nhận ra đó là xác anh Alex. Anh ta nằm đó, ngửa mặt lên trời, đôi mắt mở lớn dán chặt vào những v́ sao xa xăm. Trong tay, anh ta nắm chặt bức ảnh Mẹ Thiên Chúa, bức ảnh Bogoroditsa mà nhiều giáo dân hết mực tôn kính…

(Theo Liebfrauenbote, 9/12/1962)