Ra Khỏi Mồ
Có lẽ cần bắt đầu từ sự kiện mà các Tông đồ rao giảng đầu tiên về con người Giêsu – Chúa, người họ đă theo chân, và họ làm chứng về Người đă sống, đă chết, và cuối cùng là đă sống lại – ra khỏi mồ. Các Tông đồ đă lấy mạng sống của ḿnh để bảo đảm cho lời loan báo ấy, và không những thế, những người đón nhận lời loan báo ấy với kinh nghiệm gặp gỡ của ḿnh, quy tụ lập thành từng cộng đoàn với sự dẫn dắt của các Tông Đồ, cũng dám minh chứng như vậy bằng giá máu của ḿnh. Không thể không tự hỏi, con người – Chúa ấy là ai?
Con người - Chúa ấy có nguồn gốc:
5.
Đức Giêsu thành
Là một người Do Thái, nói tiếng Do Thái, thời đức Giêsu người ta nói tiếng Aramê, sống theo những tập tục của người Do Thái, từ việc cầu nguyện cho đến những tập quán chung hằng ngày. Sinh ra trong một vùng đất Tiểu Á nhỏ bé, chịu chung một số phận với dân tộc của ḿnh, một quê hương nhiều lần bị phân tán do các Đế quốc thống trị, một dân tộc nhiều phen chịu cảnh lưu đày, chịu nhiều áp bức, bất công của những người cai trị. Một Đức Giêsu cũng từng nhiều lần cùng khao khát với dân tộc của ḿnh về viễn cảnh của ngày giải thoát, chờ đợi một Đấng Messia, t́m cho thấy một con người đến giải thoát qua các phong trào đạo đức của dân tộc. Một con người sống gắn bó với văn hoá dân tộc của ḿnh, cùng chia sẻ những ưu tư lo âu, từng tham dự những ngày lễ hội như tiệc cưới tại Cana, cùng chia sẻ nỗi mất mát với những người lân cận, những tang chế của người anh em, như lần khóc thương Lazarô đă chết. Một con người rất người bước đi trong đời thường để rao truyền một đạo lư mới, một văn hoá mới, mà chỉ khi ra khỏi mồ mới bắt đầu thực sự thành h́nh.
Nền văn hoá
“Ra khỏi mồ” được bắt đầu với
sứ điệp:
“Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng:
Thần Khí Chúa ngự trên tôi, v́ Chúa đă
xức dầu tấn phong tôi,
để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo
hèn.
Người đă sai tôi đi công bố cho
kẻ bị giam cầm biết họ được tha,
cho người mù biết họ được
sáng mắt,
trả lại tự do cho người bị áp
bức,
công bố một năm hồng ân của Chúa.
Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống. Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nh́n Người.21 Người bắt đầu nói với họ: "Hôm nay đă ứng nghiệm lời Kinh Thánh quư vị vừa nghe."22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ư đẹp thốt ra từ miệng Người.”[2]
Sứ điệp ấy được công bố
sau khi Đức Giêsu chịu phép rửa của Gioan - vào
hoang mạc bốn mươi đêm ngày - về Galilêa - tại
Chọn quê hương để công bố sứ điệp khởi đầu, đó là cách thức h́nh thành một nền văn hoá mới, dựa trên nền tảng truyền thống của cha ông, phong tục và tập quán của một quê hương nhất định. Không có một nền văn hoá nào mà không có miền đất cụ thể, những con người cụ thể, bởi v́ văn hoá do con người sống trong một môi trường nhất định tạo nên.
Nền văn hoá “ra khỏi mồ” được minh định cụ thể: