Hy vọng phục sinh tàng ẩn trong văn hóa.
Bí mật của sự sống, con người không biết chắc được hết tất cả nên đặt bí mật ấy vào tay Thượng Đế. Truyện cổ Hy lạp kể rằng: “Khi Asclépios, con trai Apollon và là vị thần của y học, được con Nhân Mă mà được Chiron truyền cho được khả năng chữa bệnh, đă đạt được tới độ cao, làm cho kẻ chết sống lại được, th́ thần đă bị Zeus là Thần Tối Cao đánh chết bằng sét. Đó là một khoa học bị cấm.
Truyền thuyết ở xứ Lydie kể rằng:
một hôm, có một con rắn cắn vào mặt Tylos, em trai của Moria, làm ông này
chết ngay lập tức. Một người khổng lồ,
Damasen, được Moria gọi đến giết chết
con rắn, con rắn cái vội vă chuồn nhanh vào rừng
sâu, khi mọi sự đă yên tĩnh con rắn cái trở
ra chỗ con rắn đực, thấy con rắn đực
nằm chết ngay tại chỗ, con rắn cái liền trở
lại rừng, lúc trở lại miệng nó ngậm một
nhánh cỏ, đặt trên mũi con rắn đực đă
chết. con vất này lập tức sống lại và trốn
đi cùng con cái. Moria chứng kiến cảnh đó, cũng
đi t́m thứ cỏ làm cho sống kia về làm cho em ḿnh được
sống lại”. Truyền thuyết này có đặc điểm
về con rắn và về cây cỏ làm cho sống. Đặc
điểm con rắn biểu hiện: Sự sống, cái
chết, sự đối lập với con người, vị
thần y, thầy bói, sự gian ác, xảo quyệt… Những
h́nh ảnh ấy kết tụ nơi con rắn ở
Không nắm được sự sống nhưng con người có quyền hy vọng sự sống, sự hy vọng sống trường sinh đó đă h́nh thành trong những câu truyện, vườn tiên quả đào tiên mà Lăo Tử nhắc tới trong Đạo Tiên, và tu tiên. Không có quyền nắm vận mệnh sự sống nhưng con người hy vọng sự sống sau một thời gian sẽ trở lại, người Ai Cập đă ướp xác để chờ thời gian trở lại ấy. thông thường th́ người b́nh dân xây kim tĩnh đẩ đắp nên hy vọng chờ đợi.
Trong nhiều h́nh thức văn hóa khác cũng có
những nét tương tự, biết sự sống không
thuộc về ḿnh nhưng không tuyệt vọng để
nghĩ rằng chết là hết. Chết là mở ra một
con đường sống khác mà các nền văn hóa đă
lặn lội đi t́m. Trong Hiếu đạo, người
Việt dùng một danh từ cho những người chết
là quy tiên, quy tiên có nghĩa là trở về sống với
tổ tiên. Tổ tiên vẫn sống bên cạnh con cháu và sống
như thế nào là một quan niệm riêng của một dân
tộc mà các nhà văn hóa đang cố công đi t́m câu trả
lời xác thực.
Trong một h́nh thức nào mà nói, trong văn hóa, các quan niệm về sự chết đều tóat yếu lên một điều căn bản: Sự sống thay đổi chứ không mất đi, từ trạng thái hữu h́nh sang trạng thái siếu h́nh. Từ động sang tĩnh chứ không mất đi.
Tin như vậy là đă nhen nhúm trong các nền văn hóa một tâm thức chờ đợi ngày Phục Sinh, sự phục sinh lan rộng khắp hết mọi người, mọi thời.
Văn hóa đi t́m những quan niệm về sự chết, ẩn tàng trong những câu truyện cổ, chất chứa trong những ca dao, kư gửi trong đời sống niềm tin thường nhật, để rồi nhận ra rằng trong từng khỏanh khắc của đời người khát mong sự sống vĩnh cửu là tồn tại thực tế. con người vẫn hy vọng và các tôn giáo đi t́m câu trả lời. Trong tất cả những tôn giáo nói lên tiếng nói của ḿnh trên đất Việt này, có tiếng nói của niềm tin Kitô giáo, đó là tiếng nói của trục lịch sử cứu độ có chiều hướng đi lên, bổ sung hỗ trợ cho quan niệm ṿng tṛn chu kỳ của ṿng đời người. Trong tiếng nói lịch sử cứu độ ấy, điều quan trọng cho trục cứu độ là: Sáng tạo là một kỳ công của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa tái tạo là một công tŕnh kỳ diệu hơn nữa làm nên trục cứu độ có chiều hướng đi lên, hướng về sự viên măn trong Đức Giêsu Kitô, nhờ Người và với Người.
Trục cứu độ của Kitô giáo mở
ra một chân trời mới, vượt xa nỗi ḥai nhờ
thiên đường xưa đánh mất, những cản
trở của tội lỗi không thể làm cho trục cứu
độ bị bẻ gẫy mà c̣n làm cho nhân loại có được
Đấng Cứu Thế, như trong bài ca Exsultet của
Augustin vang lên trong đêm vọng Phục Sinh, gọi đó
là: “Tội hồng phúc”.Không bị bẻ gẫy mà c̣n trở
thành một ân sủng tuyệt diệu, niềm tin Kitô giáo
giống như ngọn đèn cháy sáng trong đêm trừ tịch
của nhân loại. Ánh sáng chíâu tỏa từ Đức Giêsu
Kitô, một Thiên Chúa làm người ở giữa chúng
ta.
Từ đó, một nền văn hoá mới được bắt đầu từ một việc phi thường và xa lạ với tất cả kinh nghiệm của mọi người. Một con người sống trong trần thế, một con người lịch sử, thuộc dân tộc Do Thái, một con người thuộc gia đ́nh Nazareth, con của Maria và cha nuôi Giuse. Cuộc sinh hạ khác thường và vượt qua sự chết khác thường, con người ấy là Thiên Chúa - người. Một Thiên Chúa làm người cho nên vừa thụ hưởng nền văn hoá trần thế vừa khai sinh một nền văn hoá mới trong trần thế.
Có thể hỏi con người lịch sử ấy đă hấp thụ nền văn hoá nào của con người? đă gieo mầm một nền văn hoá mới ra sao?