|
Chuyện Vui Trong Tháng Đức Mẹ |
||
|
Hằng năm cứ đến tháng 10 là các nhóm cầu nguyện của Giáo họ trong Giáo xứ đi đến các gia đ́nh trong giáo họ của ḿnh để đọc kinh Kính Đức Mẹ theo lời yêu cầu. Luân phiên như thế cho đến hết, thường th́ kéo dài qua các tháng linh hồn. Mỗi tối, những ngày trong tháng Mân côi, nhóm cầu nguỵên đến hiệp thông cùng vói các gia đ́nh trong giáo họ Kính dâng Đức Mẹ tràng hoa Mân khôi nhỏ bé, kèm theo nhiều Nguyện ước: Thế giới hoà b́nh, Giáo hội vững bền, GIáo xứ b́nh an... Tối hôm ấy, nhóm cầu nguyện chúng tôi đến nhà Ông Cựu Trùm Â, ông đă gần 80 tuổi, ông mắc đủ thứ bệnh của người già, bây giờ lại thêm đau tim, cấp cúu mấy lần tưởng chết nay yếu ớt đi lại nhẹ nhàng, khó khăn. Trong khí chờ thêm vài ngựi đến muộn, cả nhóm xúm lai vấn an sức khỏe của ông. Bà Trùm lụm cụm mời nước mọi người và cho biết: -Ông nhà tội dạo này cũng đỡ đỡ hơn trước một tẹo rồi, mấy tháng trước, cấp cứu mấy lần tưởng đi luôn rồi đấy! Có hôm ông ấy ngồi trên ghế như thế này này xem TV, không biết xem thấy cái ǵ, nghe thấy cái ǵ, bỗng nhiên thở dốc, mặt đỏ lên, mắt trợn ngược rồi ngă vật ra. Gớm lần ấy tưỏng chết, nói đến đây bà chép miệng: "mấy đứa nó bảo ông bị tăng xông và bây giờ nó không cho ông xem TV nữa". Có một bà trong nhóm đỡ lời: - Ông bà cứ cậy trông vào Chúa và Đức mẹ, chuỵên ǵ cũng qua tất. Ông trùm cũng phều phào góp chuyện: - Vâng, mấy lần hút chết chỉ biết cậy trông vào Đức mẹ thôi! Bà Hiền tay bưng ly nước chưa kịp uống vội nói: - Dà, Đức mẹ Tân hoà của ḿnh thiêng lắm nha, mấy năm trước tôi bị bịnh nhức đầu, uống đủ mọi thứ thuốc, ai bầy cái ǵ uống cái đó, Đông y, Tây y, châm cứu trị liệu đủ thứ hết không thiếu món nào, vậy mà vẫn không hết, nó đau chịu không nổi, giống như có ai cú lên đầu ḿnh vậy. Các ông, các bà biết không, sáng Chủ nhựt đó tôi đi lễ, tới cổng nhà thờ th́ bắt đầu đau, kỳ nay đau c̣n dữ hơn mấy lần trưóc, chịu không nổi luôn, đứng ở giữa sân nhà thờ tôi ngó lên Đức mẹ, rồi tôi leo lên đồi. Buổi sáng sớm trên đồi chưa có ai, tôi quỳ xuống ngước lên Đức mẹ, tôi nói: - Đức mẹ ơi, con đau đầu quá, Mẹ làm ơn đạp lên đầu con một cái đi mẹ !!! Xin xong, tôi đọc ba kinh Kính mừng rồi trở xuống vào nhà thờ, may quá vừa kịp lễ. Khi tan lễ về nhà, lu bu công chuyện tôi quên luôn không nhớ là ḿnh nhức đầu nữa, cho tới bây giờ đă 4 năm mà không thấy đau lại. Có người trong nhóm nói: Ḿnh xin ǵ cũng được Mẹ cho, miễn là đừng xin...tiền ...nói đến đây th́ mọi ngụi trong nhóm đă đến đủ cả. Ông trùm Â....c̣n yếu nên nằm ở ghế dựa, cố gắng nhắc tay lên khỏi ghế dựa th́ thào: Xin Cộng đoàn đoc kinh ..cầu nguyện ... Ông chưa dứt lời th́ trong nhóm có hai ba người lên tiếng cùng lúc" Cô Hồng hôm nay dâng lời nguyện nha". Chẳng là cô Hồng có giọng tốt và rơ ràng nên thường đươc phân công dâng lời nguỵên. Rồi lúc đó có giọng ai thêm vô: " và cầu theo ư...cụ nhé ! Sau khi hát bài Cầu xin Chúa Thánh Thần và đọc các Kinh như thường lệ , cô Hồng dâng lời nguyện, nói cho ngay, nhờ thường xuyên bám sát các vấn đề thời sự cho nên thỉnh thoảng cổ có những lời nguyện xin rất thiết tha, cảm động, chắc hôm nay cũng vậy, v́ thấy cô hắng giọng, tiếng nói cũng rơ ràng hơn. trước khi kết thúc lời cầu, cô nhấn manh từng chữ: Xin Chúa rủ ḷng thương đến các đẳng linh hồn (v́ đang trong tháng các linh hồn mà !) ,...và xin Chúa cũng thương nhớ tôi tớ Chúa đây, Cô Hồng khẽ nghiêng người về hướng cu trùm, " đang dau ốm, bệnh hoạn, xin cho người được ....(lúc này cô hắng giọng) Hồn An Xác Lạnh trong ơn Chúa". Cả pḥng gần hai chục người im phăng phắc, chỉ nghe tiếng quạt máy quay ŕ ŕ, và chợt nhiên cô Hồng biết là ḿnh vừa lỡ lời, buổi tối hôm ấy có Bà Quản hoa, chị Tính, người nổi tiếng là tháo vát, ứng biến, lúc này cũng im re! ... 5, 6... giây trôi qua.. liếc mắt sang bên th́ thấy cụ bà đang xoa xoa ngực cho cụ ông đang thở hào hển, mặt đỏ phừng phừng, mắt trợn ngược. Ông Trùm Mai là người nổi tiếng nghiêm nghị hôm ấy cũng có mặt, tôi liếc qua, thấy ông đang phùng mang trợn mắt, mặt đỏ lên, bụng phập phồng v́ cố nín cười, nhiều người trong pḥng lúc ấy cũng trong t́nh trạng tương tự, không khí trong pḥng lúc ấy ... căng lên như giây đàn. Măi sau, cô Hồng mới lấy lại b́nh tĩnh , cô vội nói tiếp: Dạ, Dạ Thưa Chúa và Đức Mẹ, chúng con muốn nói là cầu xin cho được Hồn An Xác Mạnh ạ! Mọi người vẫn c̣n đang lúng túng th́ thấy Ông Hùng đứng ở hàng trên bỗng quay xuống...nhe răng. Có tiếng ph́ ph́ từ mũi ông Mai thoát ra ngắt quăng và có tiếng ai đó gừ gừ trong cổ họng, rồi th́ tự nhiên không ai bảo ai mọi người cùng bật ra tiếng cười vui vẻ, luồng gió mát từ 2 cái quạt thoát ra như xua tan đi bầu không khí bị chùng lắng năy giờ. Buổi cầu kinh hôm đó kết thúc trong vui vẻ, cả nhóm được ông bà cụ và các con cháu mời ở lại uống trà và dùng bánh ngọt. Khi về mỗi ngựi lại được biếu một quả cam. Khi ra khỏi cửa, ông Trùm Mai ghé tai tôi nói nhỏ, vừa đủ nghe: " Hồi năy Cụ Cựu lên máu đấy ! " Nghe nói mà tôi thoáng giật ḿnh! ... chúng con cám ơn Chúa và Đức mẹ, Vâng may mà...ông cụ không sao, chứ nếu có sao th́ rơ là sinh tội. Ơn Chúa, đến nay cả hai ông bà vẫn khoẻ.
Tân hoà ngày 01 thang 01 năm 2010 |
||