Khuôn mẫu Người Cha

 
 

Dụ ngôn người cha nhân hậu

11 Rồi Đức Giê-su nói tiếp: "Một người kia có hai con trai.12 Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đă chia của cải cho hai con.13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đăng, phung phí tài sản của ḿnh.

14 "Khi anh ta đă ăn tiêu hết sạch, th́ lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu,15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo.16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói!18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha,19 chẳng c̣n đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

21 Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng c̣n đáng gọi là con cha nữa. ..22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu,23 rồi đi bắt con bê đă vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng!24 V́ con ta đây đă chết mà nay sống lại, đă mất mà nay lại t́m thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng.

25 "Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa,26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện ǵ.27 Người ấy trả lời: "Em cậu đă về, và cha cậu đă làm thịt con bê béo, v́ gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ.29 Cậu trả lời cha: "Cha coi, đă bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè.30 C̣n thằng con của cha đó, sau khi đă nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, th́ cha lại giết bê béo ăn mừng!

31 "Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những ǵ của cha đều là của con.32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, v́ em con đây đă chết mà nay lại sống, đă mất mà nay lại t́m thấy."

 

 

"Bất cứ ai cũng có thể là một người cha, nhưng chỉ những người đàn ông thực sự mới là người cha tốt" (vô danh). Thế nhưng chỉ có một Người Cha đích thực là Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha toàn vẹn v́ Người không phải là con của ai, khác biệt với tính chất của người cha trần thế đều là con của ai đó, Thiên Chúa tự ḿnh mà có. Thiên Chúa là khuôn mẫu duy nhất về Người Cha, nơi Người đầy tràn t́nh thương và khôn ngoan, thánh thiện, khác với những người cha trần thế, bởi v́ người cha trần thế sinh ra con do hành vi sinh lư kết hợp với người mẹ. Trong sự bất toàn của ḿnh, người cha trần thế chỉ thực sự là cha đúng với vai tṛ của ḿnh khi tham dự vào mầu nhiệm của Cha trên trời.

Thông thường nghĩ về cha, chúng ta thường nghĩ đến những đức tính đặc thù:

1.    Cương Nghị:

Tính cương nghị người cha được xem như rường cột của các đức tính nơi người cha. Trước khi nói đến ḷng nhân từ của người Cha trên trời, các tác giả Thánh Kinh đều nói đến tính cương nghị của người Cha trước tiên. Tính cương nghị có chức năng sửa dạy những sai lầm, chỉnh đốn những ǵ hư mất, là trục đứng của mọi sự hướng về:

“Từ nơi Ta đang ngự, Ta sẽ ở yên và quan sát, như ánh nắng chói chang lúc mặt trời chính ngọ, như màn sương lan toả trong ánh nắng ngày mùa”  (Is 18, 4)

Trong dụ ngôn người cha nhân từ, tuy lối cách diễn tả không kể về sự nghiêm khắc của người cha, thế nhưng cách tŕnh bày tính cương nghị của người cha là tấm gương soi cho người con, nếu tấm gương lu mờ méo mó, người con cũng lu mờ thảm hại. Trong tŕnh thuật, chúng ta nhận thấy đứa con tự nhủ về thú tội cùng cha: “ thưa cha, con thật đắc tội với trời và với cha”. Lời thú tội của đứa con không xuất phát từ áp lực của người cha mà phản ảnh tính cương nghị của cha nơi người con, tự nhận ra tội lỗi của ḿnh, dám chịu trách nhiệm sai trái của ḿnh.  Cũng thế, trên Thập Giá người trộm sở dĩ được gọi là người trộm lành khi anh nhận ra: “Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, v́ xứng với việc đă làm. Chứ ông này đâu có làm điều ǵ trái! " Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi! " Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng." (Lc 23, 41 – 43). Chúa Giêsu diễn tả sự cương nghị của Cha trong điều “Không ǵ sai trái”, đấy là gương soi để người có tội được soi bóng và nhận ra tội lỗi của ḿnh. Trong thái độ của người gian phi sám hối và được tha thứ c̣n thể hiện tính cương nghị dám nhận trách nhiệm về ḿnh. Bao nhiêu người cha trần thế đă thiếu tinh thần cơ bản ấy.

 

2.    Khoan dung.

Nghiêm khắc và khoan dung là hai mặt của một đức tính. Trong văn hóa Việt cũng gợi lên hai nét chính như vậy khi nói: “Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Thiên Chúa vừa là người cha nghiêm khắc với con ḿnh nhưng đồng cũng là người mẹ đầy ḷng nhân ái khoan dung: “Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào ḷng, bầy chiên mẹ, cũng tận t́nh dẫn dắt. (Is 40, 11). Ḷng khoan dung biểu lộ cho Noê khi Thiên Chúa thiết lập giao ước: "Ta sẽ không bao giờ nguyền rủa đất đai v́ con người nữa. Ḷng con người toan tính điều xấu từ khi c̣n trẻ, nhưng Ta sẽ không bao giờ c̣n sát hại mọi sinh vật như Ta đă làm!” (St 8, 21). Khoan dung là chấp nhận người con của ḿnh ngay cả khi đă sai lỗi bởi Người Cha thông hiểu những sai phạm của con.

Dụ ngôn “người cha nhân từ” cho thấy, người cha sẵn sàng chia gia tài cho con ḿnh theo ư nó. Ḷng bao dung c̣n mang nghĩa của sự quảng đại là dám chấp nhận cho con ḿnh thực hiện lư tưởng của riêng nó và luôn đứng sau nó để khuyến khích, bảo ban, an ủi, sửa chữa cho con ḿnh. Một đứa trẻ sinh ra không hẳn đă biết đi, nhưng nó sẽ rời ṿng tay cha mẹ để tập bước đi và có thể vấp ngă, nhưng cái vấp ngă trong ḷng bao dung của cha, con sẽ sẽ tự ḿnh bước đi vững chăi.

Với tư cách là nhà giáo dục của các con, người cha có những phẩm chất dịu dàng, tinh tế, bao dung, làm chủ những cảm xúc tiêu cực, chế ngự những căng thẳng của người lớn.

 

3.    Quảng đại.

Quảng đại là một thái độ chấp nhận con ḿnh sẽ trưởng thành theo thời gian. Thiên Chúa giáo dục dân của Người cũng biểu lộ tính quảng đại như thế: “Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đă phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đă phán dạy chúng ta qua Thánh Tử. Thiên Chúa đă nhờ Người mà dựng nên vũ trụ, đă đặt Người làm Đấng thừa hưởng muôn vật muôn loài. Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là h́nh ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa. Người là Đấng dùng lời quyền năng của ḿnh mà duy tŕ vạn vật. Sau khi đă tẩy trừ tội lỗi, Người lên ngự bên hữu Đấng Cao Cả trên trời. Danh hiệu Người được thừa hưởng, cao cả hơn danh hiệu các thiên thần bao nhiêu, th́ Người lại trổi hơn họ bấy nhiêu”. (Dt 1, 1 – 4).

Bằng nhiều lần và nhiều cách, đó la một cụm từ diễn tả sự quảng đại của Thiên Chúa. Ngưới xưa dạy: “mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”. Thời gian là thước đo lường của ḷng kiên nhẫn và ḷng quảng đại. Thiên Chúa tiếp cận với con người bằng nhiều lần và nhiều cách để giáo dục con người đi theo lối đường của Người.

Phẩm chất của người cha là ḷng quảng đại như diễn đạt trong người “cha nhân hậu”: Từng chiều mong ngóng đứa con trở về và khi trở về người cha phục hồi cho con những ǵ đă mất và c̣n mở tiệc ăn mừng. Không phải là nuông chiều con cái, nhưng người cha là người thông hiểu và biết cảm thông với những lỗi lầm của người con.

Giáo lư chấp xả của Phật Giáo dạy, nếu chấp sẽ phiền năo, nếu biết xả là biết sống vui đón nhận. 

Hiểu và thông cảm đ̣i hỏi người cha không ngừng cập nhật hoặc hiểu biết những ǵ đang thay đổi theo thời đại của các con ḿnh đang sống. Là người đầu tàu nên cũng là những người chịu những trách nhiệm những ǵ đang xảy ra phía trước và chia sẻ với con của ḿnh về những thao thức.

 

4.    Tự Lập:

Tự lập là một bài học quan trọng trong cuộc đời, người xưa dạy: “Đừng dựa vào cành cây, cành cây sẽ gẫy, đừng dựa vào con người, con người sẽ chết, dựa vào chính ḿnh mà thẳng tiến”. Con đường của mỗi con người đều đóng một vai tṛ tự nhận lănh trách nhiệm về cuộc đời ḿnh. Sau khi Chúa chữa lành, Chúa Giêsu thường bảo với người được chữa lành: “Hăy đi và đứng phạm tội!”. Đó là cung cách huấn luyện của Thiên Chúa. Tự lập để tự đánh giá về chính ḿnh, nhận thức những giá trị đích thực của đời sống, chịu trách nhiệm về ḿnh và tự bước đi vững chăi. “Hăy làm việc như mọi việc tùy thuộc chính ḿnh, hăy trông cậy như mọi việc tùy thuộc vào Thiên Chúa”, châm ngôn nói: “Hăy tự cứu ḿnh trước khi trời cứu”. Nhận thức về tự lập để nhận biết rằng các vai tṛ của người khác là phù trợ, chính là mỗi người hăy giải quyết, đó là lối đường Thánh Augustine diễn tả: “Chúa dựng nên con không cần có con, nhưng để cứu độ con, Thiên Chúa cần đến con”. Và trong “người cha nhân hậu” người cha nói với người anh cả: “Mọi sự của cha là của con”, đừng sống như người làm công trong nhà cha ḿnh.

 

5.    Đồng hành:

Người đồng hành trên đường Emamau, trong mỗi khi đau buồn sướng vui, cuộc đời luôn có Chúa là người bạn đồng hành: “Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn măi, Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.” (Tv 46, 8)

Đồng hành cùng người con, cha là người bạn âm thầm nhất trong cuộc đời, người cha nhân từ, vội đón con từ đàng xa, nói lên nỗi ḷng khắc khoải của cha canh cánh bên con.

Những ước mơ đờn giản ấy vẫn bừng lên trong tâm hồn con trẻ qua bao nhiêu tâm t́nh: “Con ước mơ gia đ́nh ta nghèo đi để ba có thời gian cho con và cho gia đ́nh”, “Con muốn mua thời gian ở nhà của ba bằng những gom góp tiền để dành của con trong heo đất”..

Người cha biết sẽ thú vị như thế nào nếu cùng con ḿnh vui đùa, xem phim hay cổ vũ con cái trong những trận thi đấu nào đó... Người cha sẽ dành thời gian lắng nghe những đứa con ḿnh và có những cuộc chuỵên tṛ vui vẻ, dễ chịu với chúng. Người cha cũng sẽ dành thời gian để giúp con ḿnh làm bài tập nhà mỗi tối nếu cần thiết.

 

6.    Đón nhận:

Giáo dục không phải là làm nên những khuôn mẫu giống ḿnh mà là giúp cho người được giáo dục khám phá ra những khả năng của ḿnh và dùng khả năng ấy hiệu quả. Chính nguyên tắc giáo dục đó đ̣i hỏi nhà giáo dục đón nhận sự khác biệt nơi người được giáo dục. Người cha là nhà giáo dục đầu tiên nên là người thi hành nguyên tắc này đầu tiên. Chính trong chiều hướng hiệp nhất trong sự khác biệt mà Thiên Chúa là Cha đă làm nên những sắc màu đa diện đa dạng trong cuộc sống. Chấp nhận đa dạng là đón nhận sự khác biệt:  “Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa, th́ hăy c̣n có Chúa đón nhận con”. (Tv 27, 10). Chấp nhận là đón nhận nơi người con tất cả ngay cả khi người con tội lỗi, phản bội: “Ép-ra-im có phải là đứa con Ta yêu dấu, một đứa con Ta rất mực mến yêu? V́ mỗi lần nhắc tới nó, Ta lại thấy nhớ thương, nên ḷng Ta bồi hồi thổn thức, Ta thương nó, thương nó thật nhiều, - sấm ngôn của Đức Chúa”. (Gr 31, 20). Yêu thương đón nhận nên không nỡ ḷng trừng phạt mà chỉ muốn tha thứ “Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận, sẽ không tiêu diệt Ép-ra-im nữa, v́ Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm. Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh, và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ” (Hs 11, 9).

Khuôn mặt người cha khả ái luôn ở trong tâm t́nh của con để có những khi trong cuộc đời, lắm lúc chán nản, cô đơn, lạc lơng, hay trước những cám dỗ, chúng luôn nhớ lại những lời cha khuyên mẹ bảo mà giữ ḿnh cùng nỗ lực vượt qua những thử thách gian truân.

 

7.  Đ̣i hỏi:

Đ̣i hỏi là một yếu tố để phát triển động lực hoạt động nơi người con. Chúng ta thấy Thiên Chúa là Đấng luôn là Đấng đ̣i hỏi con người vươn lên không ngừng. (Ngôn sứ đáp: )"Hỡi người, bạn đă được nói cho hay điều nào là tốt, điều nào ĐỨC CHÚA đ̣i hỏi bạn: đó chính là thực thi công b́nh, quư yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn." (Mk 6, 8). Việc Thiên Chúa đ̣i hỏi không thêm ǵ cho Thiên Chúa nhưng là để đảm bảo cho con người hạnh phúc khi thực thi.

Đó là mẫu mực của t́nh người cha khi đ̣i hỏi con, không phải theo ư muốn trần thế của ḿnh mà theo đ̣i hỏi của Thiên Chúa là Cha. Việc Thiên Chúa đ̣i hỏi thực thi thường có thời hạn để hoàn tất từng mục tiêu: "Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó.9 May ra sang năm nó có trái, nếu không th́ ông sẽ chặt nó đi." (Lc 13, 9). Hạn định là từng nấc thang để con người nỗ lực bước lên và cũng là thời gian rèn luyện thêm ư chí vững vàng. Người cha từng chiều đợi con về trước ngơ, bởi biết rằng đây là thời hạn của thời kỳ đói kém mà người con đă hết tiền của để quay về.

 

8. Chung Thủy:

Đối với người cha, trung tín là một đức tính cần thiết nhất để tạo niềm tin cho con trẻ. Thiên Chúa là Đấng: “Chúa thành tín trong mọi lời Chúa phán, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm” (Tv 145, 13).

Chung thủy trong t́nh yêu sẽ làm cho con cái tin tưởng thố lộ những tâm t́nh của người con. Người cha chung thủy sẽ có những người con trung hiếu.

Thành tín trong lời nói sẽ cho người con thêm vững vàng.

Hăy giữ lời và trung tín luôn luôn, th́ bất cứ lúc nào cần điều chi, con cũng sẽ được. (Hc 19, 3)

Trung tín trong việc làm sẽ dạy con biết sống ngay thẳng. “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, th́ cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, th́ cũng bất lương trong việc lớn” (L16, 10).

“Hối lộ và bất công rồi ra sẽ biến mất, nhưng ḷng trung tín sẽ tồn tại muôn đời” (Hc 40, 12)

Người cha nhân hậu tỏ bày việc thành tín trong việc yêu thương của ḿnh, dầu con trở về có mất mát ǵ chăng nữa, t́nh cha yêu thương con vẫn không thay đổi mà chỉ nặng ḷng yêu thương con hơn nữa. Đó là mẫu mực cho người con trong bài học này quan trọng hơn mọi thứ chúng có thể học trên đời.

 

9. Khôn ngoan:

“Khôn ngoan làm cho con cái ḿnh nên cao trọng, và săn sóc những ai kiếm t́m ḿnh.  Ai yêu khôn ngoan là yêu sự sống, ai sớm t́m kiếm khôn ngoan sẽ tràn trề hoan lạc.” (Hc 4, 11).

Đức Khôn ngoan sẽ giúp sở hữu được hạnh phúc: “Hạnh phúc thay người được trí khôn ngoan, cũng như kẻ được tài phán đoán. V́ được khôn ngoan th́ hơn được bạc, được hưởng lợi ích của khôn ngoan th́ hơn được vàng. Khôn ngoan quư hơn cả trân châu, không bảo vật nào của con so sánh nổi. Bên hữu khôn ngoan là trường thọ, bên tả là danh giá giàu sang.  Đường khôn ngoan là đường thú vị, nẻo khôn ngoan là nẻo b́nh an. Khôn ngoan chính là cây sự sống đối với người nào nắm được khôn ngoan. Giữ được khôn ngoan quả là hạnh phúc” (Cn 3, 13 – 19). Người cha nhân hậu đầy khôn ngoan nhận định về đứa con của ḿnh mới dám chia gia tài cho nó trẩy đi phương xa.

Người khôn ngoan là người biết nhận định trong hiện tại, dự đoán được tương lai, tiên liệu được kết quả những công việc ḿnh làm, muốn được như thế người khôn ngoan chỉ thực sự khôn ngoan khi đặt hết mọi kế hoạch đời ḿnh cho dự định của Thiên Chúa.

 

 

10. T́nh thương

Cao điểm của mọi đức tính là t́nh yêu của cha.

T́nh yêu tác tạo nên con: Chỉ có Thiên Chúa mới là người Cha thực sự và toàn vẹn, v́ Thiên Chúa là Cha duy nhất không là con của ai. Người Cha yêu con không chỉ ban những ǵ bên ngoài Cha mà ban chính Con Một của Người cho nhân loại chúng ta.

Ban chính ḿnh: T́nh yêu là ban chính ḿnh, cho nên người cha không kể công tháng ngày nuôi dưỡng con, bởi cha có dành cho con hết nhưng cũng không thể dành tất cả cho con.

Yêu thương làm nên cái mới: Cái mới mẻ của t́nh yêu là luôn làm bất ngờ khi người con khám phá về t́nh yêu của cha. T́nh yêu không ngừng làm cho mới mẻ giữa tương quan với con ḿnh và cũng thật bất ngờ về sức mạnh của t́nh yêu.

T́nh yêu là phương dược tăng sức mạnh và chữa trị những sai lầm. Mạnh dạn đứng lên sau những lần sa ngă, ḷng tự nhủ ḷng “trong nhà cha ta…”, can đảm chịu trách nhiệm về ḿnh khi “chỉ xin cha xem như con là người tôi tớ trong nhà”, vững chăi khi quỳ gối xưng thú “Con đă lỗi phạm đến trời và đến cha”.

T́nh yêu là một sáng tạo tuyệt vời của Thiên Chúa đă tặng ban cho tất cả chúng ta.

 

Những phẩm cách của người cha trong đề tài giáo dục hẳn chỉ là những khởi phác suy tư, phần mọi người chúng ta hăy hành động để cộng tác đầy đủ hơn cho những suy tư này.

Nguyện Xin Mẹ Maria giúp cho mỗi người chúng con biết lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành.

 

L.m Giuse Hoàng Kim Toan