Cánh chung trong văn hóa

 

 

Cánh chung trong văn hóa được hiểu là sự trở về, hồi quy hay ḥan nguyên. Chỉ ở từ ngữ cũng đă thấy rơ quan niệm, cánh chung là cuộc trở về nguồn, nơi ḿnh đă xuất phát, nơi đầu tiên của con người h́nh thành. Những thuật ngữ từ bụi tro trở về với tro bụi là tóat yếu của cách quan niệm thông thường đó.

Theo Angelus Selesius: “Trong điểm có một ṿng tṛn và ṿng tṛn đó quy về một tâm điểm”. Con người trở về cũng là con người t́m lại thiên đường đă mất. Vườn địa đàng đánh mất ấy có một tên gọi là vường Eden, là điểm nối trời và đất, ở nơi đó không có đau khổ không phải chết. Trong nỗi hoài nhớ về thiên đàng đă mất ấy, con người ở giữa thế trần cũng có một lệch lạc khi dùng thuật ngữ: “T́m lại thiên đường” để chỉ trạng thái ngất ngây, ch́m đắm cơn say của bạch phiến, ma túy. Theo ư nghĩa lệch lạc này, người ta quan niệm: Thiên đàng là nơi chốn không cần phải làm ǵ, không cần phải nỗ lực ǵ, mà vẫn sống ngất ngây, thoát ṿng thực tại để nuối tiếc thiên đàng. Trạng thái ngất ngây nhờ thuốc kích thích, hay dùng Morphin để tạo cảm giác thiên đường trong thực tại trần thế, dẫn đến việc nghiện ngập và kư ức về thiên đường của nàng tiên nâu. Về thể lư, trong cơ thể con người tự nó cũng sản sinh ra một lượng morphin để giảm các cơn đau trong cơ thể con người, chức năng này bị lịm tắt đi khi con người dùng morphin từ bên ngoài vào cơ thể, khiến người dùng nó luôn phải lệ thuộc vào nó, cắt cơn cai nghiện này th́ không khó, nhưng khó khăn nhất là không tẩy được kư ức nuối tiếc thiên đường. Sự lệch lạc của con người nuối tiếc thiên đường là không c̣n ư chí, không c̣n đủ nghị lực để vượt thóat.

Trở về có h́nh thức thường xuyên được nghiệm thấy: Giữa ngày chuyển về đêm và đêm bị xua tan bởi ngày, đó là chu kỳ của thời gian. Chu kỳ của bốn mùa trong thiên nhiên: Xuân Hạ Thu Đông, sự trở về của Mùa Hạ làm tan biến Mùa Đông và sự trở lại của Mùa Đông làm mất đi Mùa Hạ. Đó cũng là sự qua lại giữa Âm và Dương, giữa quẻ Càn và Khôn.

Quay trở về được biểu hiện theo h́nh xoắn ốc, càng đi càng trở về tâm, cho nên mang từ ngữ là hồi quy. Trong Đạo Đức Kinh, chương 25, nói rằng: “Việc đi ra xa, việc lan rộng ra xa, trong đó có bao hàm sự trở về”, chương 16 ghi nhận: “Quay về cội nguồn, đó là được nghỉ ngơi”. Trong thuật ngữ dành cho cái chết, người ta thường nói: “an nghỉ ngàn thu” là thế. Hành tŕnh đi về nguồn hay hồi quy này đă bắt đầu từ khi con ngườithụ thai trong ḷng mẹ. Nếu ḷng mẹ là nơi cưu mang để sanh vào cơi đời th́ ḷng đất mẹ cũng cưu mang sinh vào cơi trời. Sự vận hành hồi quy bắt đầu từ khi con người sống, sống là vận hành về cái chết.

Sự trở về ở trên có nghĩa là khi ḥan thành cuộc đời này. Khi sống trong thời gian, trong con người thế nhân, th́ phương pháp trở về được tích lũy trong truyền thống Yoga. Phương pháp trở về qua việc thực tập Yoga là quá tŕnh đảo ngược của hiện diện, tái sinh lại trong trục sự sống. Phật Giáo dùng thuật Yoga để ra khỏi thực tại để nh́n  về tiền kiếp, đọc ra ư nghĩa của luân hồi và trở về với trống không (Vô). Jacques Maritain viết: “Khi nói trống rỗng, băi bỏ, phủ định, trơ trụi, người ta muốn nói đến một thực tại đang tác động, cái thực tại vẫn c̣n đang sống mănh liệt, tác động của nó không c̣n cho hư không có thể tồn tại. Đây là hành vi cố gắng, một hành vi nội tại quyết liệt từ bỏ mọi hành động”.

Tính năng động của triết học Tân Platon, sự hồi quy là từ Đơn Nhất trở về với Đơn Nhất. trở về có nghĩa là đi đến điểm kết thúc của chu kỳ.

Trong nghệ thuật, những h́nh chạm khắc hay vẽ, người ta biểu hiện con rắn ngậm đuôi ḿnh và gọi là ouroboros. Ouroboros tượng trưng cho chu tŕnh tiến hóa khép kín. Chu tŕnh này vận động  liên tục và mang tính hồi quy bất tận. trong h́nh con rắn cuộn tṛn có hai nội dung đối lập: con rắn tự cắn đuôi ḿnh kết thành một ṿng tṛn biểu hiện sự thăng hóa lên cơi trời; h́nh ảnh con rắn cắn đuôi lại cũng biểu hiện sự giới hạn, bị giam hăm trong một chu kỳ luân hồi, như một h́nh phạt không bao giờ phát triển, bị trói chặt trong thân phận. H́nh ảnh này cũng được phác họa bằng nét màu đối lập khác trên thân ḿnh con rắn nửa đen, nửa trắng, nửa thiện, nửa ác. 

Giữa bóng tối và ánh sáng nh́n về cánh chung con người luôn chịu sự vây bọc của thân phận và mang tính sợ hăi hoặc ḥai nghi.

Lm Giuse Hoàng Kim Toan