BẬC THẦY

“Đức Giê-su và các môn đệ đến Bết-xai-đa. Người ta dẫn một người mù đến và nài xin Đức Giê-su sờ vào anh ta. Người cầm lấy tay anh mù, đưa ra khỏi làng, rồi nhổ nước miếng vào mắt anh, đặt tay trên anh và hỏi: "Anh có thấy ǵ không? " Anh ngước mắt lên và thưa: "Tôi thấy người ta, trông họ như cây cối, họ đi đi lại lại." Rồi Người lại đặt tay trên mắt anh, anh trông rơ và khỏi hẳn; anh thấy tỏ tường mọi sự. Người cho anh về nhà và dặn: "Anh đừng có vào làng." (Mc 8, 22 – 26).

Ba giai đoạn của thiền được tŕnh bày trong “thiền luận” của Suzuki phác họa ba khung cảnh của người mù thành Bethsaida :

Giai đoạn mê (mù loà): Nh́n mà không thấy – nghe mà không hiểu. Con người ở bến mê, bị mê hoặc bởi sự vật. Nh́n cảnh vật, con người theo cách nh́n của người mù. Nghe như cách người điếc. Mê dẫn đến ảo vọng - cảnh vọng là vô vọng. Sống không hy vọng là cách sống tuyệt vọng. Mú loà về cảnh vật, về tâm linh là cảnh sống dẫn đến khổ đau không lối thoát. Muốn thoát cần có người dẫn, trong Tin Mừng diễn tả: “Người ta dẫn một người mù đến gặp Đức Giêsu”. Dẫn đến để mở mắt, bước đầu của giai đoạn hai.

Giai Đoạn Giác: Giác là thấy điều ḿnh thấy, nghe điều ḿnh nghe, nhưng trong giai đoạn giác có sự tiệm tiến từ lờ mờ đến rơ nét. Đức Giêsu đặt tay trên mắt người mù và anh thấy lờ mờ cảnh vật và con người. Cách diễn tả này gần với giai đoạn hai của thiền, bắt đầu nh́n ra chân tướng của sự vật của con người, tuy chưa rơ nét nhưng đă bắt đầu nh́n và thấy. Nh́n mờ ảo vẫn có thể sai lầm, lấy giả dối làm sự thật, lấy oán thù trả t́nh thương. Trong giai đoạn hai người ta dễ rơi vào ngộ nhận, ngộ nhận về chính ḿnh, về cảnh vật. Gây ra và chịu đau khổ ở chính những điều chẳng đáng, lấy hư vô làm vĩnh cửu, lấy tạm thời làm bất biến. Phần lớn con người đau khổ khi tạm chấp nhận sự chen lẫn giữa ánh sáng và bóng tối như thế. Đau khổ khi con người chưa đạt tới sự thật sẽ giải thoát.

Giai đoạn ba: Ngộ. Ngộ là thấy cây là cây, người là người, nhận ra chân tướng rơ rệt của sự vật và của con người. Nhận ra sự thật là sự thật, ánh sáng là ánh sáng, bóng tối là bóng tối. Trong khoa học, người ta nói đó là sự chính xác, càng tiến tới khoa học chính xác càng phát triển và tiến bộ. Tâm linh Đông Phương gọi đó là giai đoạn phát triển mạnh của tâm linh. Ngộ được vấn đề, người ta sẽ không lo buồn v́ những chuyện không lo buồn. Mạc Khải của Đức Giêsu luôn chữa lành con người đến mức kiện toàn này. Thấy rơ nét mọi sự vật, cái ǵ đáng sợ và những ǵ không. Bằng những huấn dụ:

“Sau đó, Đức Giê-su lại gọi đám đông tới mà bảo: Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rơ: Không có cái ǵ từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. Ai có tai nghe th́ nghe!” (Mc 7, 14 – 16).

Đức Giê-su bảo họ: "Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa." (Mc 12, 17).

"Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hăy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ư của Cha anh em. Th́ đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em c̣n quư giá hơn muôn vàn chim sẻ.” (Mt 10, 28 – 31)

Hiểu được việc chữa lành cuối cùng của Đức Giêsu, chúng ta nhận ra chính Đức Giêsu c̣n hơn bậc thầy của thiền sư. Nhận ra chân lư của vạn vật, điều đó giúp con người sống tươi vui, b́nh an và hoan lạc.

JOSHKIMT